⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh bật cười, duỗi tay đem cô ôm vào trong ngực, hôn lên khóe môi cô nói "Ừ, vậy chúng ta gọi cơm hộp đi."
Bắc Bắc lắc đầu, kiên trì suy nghĩ muốn làm cơm cho anh ăn "Bây giờ chúng ta gọi cơm hộp, ăn xong em với anh đi siêu thị, buổi tối em nấu cho anh, có được không?"
Chu Thịnh đối với suy nghĩ kiên trì của cô, không đành lòng đánh gãy, chỉ có thể đáp ứng "Được được, ăn cơm xong chúng ta liền đi siêu thị."
Bắc Bắc ừ một tiếng "Quá tốt rồi."
Đã lâu rồi cô chưa đi siêu thị.
Sau khi gọi đồ ăn bên ngoài, Bắc Bắc cũng chỉ ăn vài miếng, còn Chu Thịnh anh ăn rất nhiều, ăn xong hai người nghỉ ngơi một chút liền xuất phát đi siêu thị.
Thời điểm buổi chiều, siêu thị cũng không có nhiều người, vì vậy Bắc Bắc cùng Chu Thịnh đi dạo rất thoải mái.
"Bắc Bắc, ăn cái này không?"
Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh cầm chocolate, chần chừ hai giây mới gật đầu "Có."
Chu Thịnh lấy mấy hộp, siêu thị bọn họ tới là siêu thị nhập khẩu, siêu thị này rất tốt, không quá ồn ào, cũng không gặp nhiều người, cho nên Bắc Bắc cùng Chu Thịnh tương đối an toàn.
Cho dù có người nhận ra Chu Thịnh, hay gặp phải phóng viên, Chu Thịnh cũng sẽ giải quyết tốt nên điểm này Bắc Bắc không cần quá lo lắng.
Đi dạo một lúc, Bắc Bắc mua đủ đồ cần mua hai người liền về nhà.
Vừa đến nhà, Bắc Bắc liền hí ha hí hửng chui vào phòng bếp.
Chu Thịnh dựa vào tường, nhìn vẻ mặt hưng phấn của cô, có chút nghi ngờ "Bắc Bắc, em thật sự có thể nấu cơm?"
Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng "Có thể."
Chu Thịnh có chút lo lắng "Nếu không thể nấu cũng không sao, anh có thể học, không thì chúng ta sẽ đi ăn ở bên ngoài."
Nghe vậy, Bắc Bắc nhìn anh bật cười, đem người từ phòng bếp đẩy ra bên ngoài "Chu Thịnh."
"Hửm?"
Bắc Bắc nghiêm túc nhìn anh, nói "Em thật sự có thể nấu cơm, anh không được đến phòng bếp quấy rầy em."
Chu Thịnh "...Thật sự?" Anh nhướng mày nhìn Bắc Bắc, vẫn là không yên tâm.
Bắc Bắc bất dắc dĩ, xoa xoa ấn đường nhìn Chu Thịnh nói "Anh cho em làm thử một lần, nếu em không nấu được, đến lúc đó chúng ta gọi cơm hộp, có được không?"
Chu Thịnh suy nghĩ giây lát, cảm thấy có thể được.
Anh không muốn làm trái ý của Bắc Bắc, nhưng đối với tài nghệ nấu nướng của cô, anh cũng không ôm hy vọng quá nhiềụ
"Được, vậy em làm đi, anh đến thư phòng xử lý chút việc, cần giúp gì thì gọi anh."
Bắc Bắc vội vàng đáp lời "Đựơc được được anh mau đi đi."
Nhìn bộ dáng sốt ruột của cô, làm Chu Thịnh dở khóc dở cười, anh rũ mắt nhìn Bắc Bắc, duỗi tay nhéo nhéo mặt cô, mỉm cười hỏi "Như vậy liền muốn anh đi?"
Bắc Bắc a một tiếng "Anh đi rồi em mới có thể yên tâm nấu cơm."
Chu Thịnh cong cong môi "Được rồi, anh đi đây."
"Ừ."
Nhìn Chu Thịnh đi vào thư phòng, Bắc Bắc mới xoay người vào phòng bếp tiếp tục bận rộn.
Kiếp trước cô nấu ăn rất giỏi, mà nguyên chủ Bắc Bắc đối với việc này không hiểu lắm, cho nên Bắc Bắc không thể biểu hiện quá rõ ràng, mấy ngày nay sống cùng Chu Thịnh, anh chưa cảm thấy cô có gì khác thường, nên Bắc Bắc càng không thể để lộ thêm về khả năng nấu ăn.

⬅ Trước Tiếp ➡