Ăn xong cơm tối, Chu Thịnh rất tự giác đảm nhận nhiệm vụ rửa chén, đi đến phòng bếp nghiên cứu cách rửa chén.
Mà Bắc Bắc, đứng một bên chỉ huy.
Đây là lần đầu hai cùng nhau làm, khiến cho bọn họ cảm thấy, quan hệ của hai người ngày càng gần lại một bước.
18.
Editor 14thfebruary
Nhàn nhã ở nhà hai ngày, chiều chủ nhật, Bắc Bắc liền tạm biệt Chu Thịnh quay lại trường học.
Trước khi đi, Chu Thịnh vô cùng ai oán nhìn Bắc Bắc "Trường học cách nhà cũng không xa, tại sao lại thích ở trong trường?"
Bắc Bắc nghẹn cười, giải thích "A, ở trong trường có thể làm quen được nhiều bạn mới."
Chu Thịnh "....."
Trầm mặc một hồi, Chu Thịnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nhíu mày "Làm sao lại kẹt xe như vậy?"
Nghe vậy, Bắc Bắc duỗi cổ nhìn ra ngoài, "Em thấy vẫn bình thường mà."
Về phần Chu Thịnh, sau khi thấy mình không tìm được lời nào thuyết phục Bắc Bắc, liền im lặng.
Quên đi quên đi, cô thích là được.
"Đúng rồi, lúc trước em nói muốn chuyển ngành, có thể chứ?"
Bắc Bắc ừ một tiếng, có chút kinh ngạc không nghĩ Chu Thịnh còn nhớ việc này, cô gật gật đầu "Em đã suy nghĩ rồi, thứ hai đưa tài liệu cho giáo viên, nếu có thể vượt qua kỳ thi, chuyện chuyển ngành không thành vấn đề."
Chu Thịnh trầm ngâm một lúc, nhắc nhở cô "Nếu không được có thể tìm anh."
Bắc Bắc bật cười, "Được." Cô cong cong môi, liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, nhẹ giọng nói "Nếu không chuyển được, em sẽ tìm anh."
"Ừ."
Hai người trò chuyện một lúc, không bao lâu liền đến cổng trường, có lẽ vì nguyên nhân nào đó, Bắc Bắc không cho Chu Thịnh dừng xe trước cổng trường, mà lại đậu cách đó không xa.
"Em phải đi rồi."
Sắc mặt Chu Thịnh lãnh đạm ừ một tiếng "Ừ."
Bắc Bắc có chút kinh ngạc, nhìn vẻ mặt Chu Thịnh, có chút bất đắc dĩ "Chu Thịnh."
"Hửm?" Chu Thịnh liếc mắt nhìn cô "Làm sao vậy?"
Bắc Bắc đối diện tầm mắt của anh, nhấp môi nói "Em thật sự phải đi rồi."
Nghe vậy, Chu Thịnh dừng vài giây, đột nhiên duỗi tay ôm vai cô, có chút khó khăn đem người ôm vào trong lòng, Chu Thịnh cúi đầu hôn hôn khóe miệng cô, nghiến răng nghiến lợi nói "Chỉ ở lại với anh một lúc?"
Bắc Bắc "...." cô rũ mắt, nhìn gáy của Chu Thịnh, duỗi tay ấn ở cổ anh một cái "Em cũng không nói chỉ ở với anh một lúc."
Cô chớp chớp mắt, nhìn Chu Thịnh nói "Là anh không giữ em lại."
Chu Thịnh nhịn không được bật cười, vội vàng nói "Anh giữ mà, ngồi lại với anh một lúc nữa nhé."
Bắc Bắc mỉm cười đáp "Dạ."
Hai người ôm nhau, ngồi ở trong xe thật lâu, mới tách ra. Bắc Bắc quả thật chỉ cùng Chu Thịnh ngồi trong xe, hơn nửa tiếng, mới chuẩn bị xuống xe.
"Em đi đây."
"Ừ." Chu Thịnh không quá hào hứng, ủy khuất nhìn Bắc Bắc nói "Rất muốn phát bài post."
"A?" Bắc Bắc kinh ngạc nhìn anh, không hiểu được Chu Thịnh đột nhiên nói lời này có ý gì.
"Tiêu đề sẽ là "Đưa vợ đi học là loại trải nghiệm như thế nào?" Lúc Chu Thịnh ai oán nói những lời này, chính anh cũng cảm thấy thật buồn cười, nhưng Bắc Bắc bên cạnh, nhịn không được mà cười lớn.
Chu Thịnh làm trò, Bắc Bắc cười một hồi mới ngừng, cô xoa xoa khóe mắt nhìn Chu Thịnh, đem giọng mình cao lên hỏi "Lời anh vừa nói, có ý gì?"
Chu Thịnh liếc cô một cái, duỗi tay nhéo nhéo mặt Bắc Bắc, giận dỗi nói "Đến trường học nhớ gọi điện cho anh."