Hai người kia một trước một sau tiến vào phòng bệnh, nhìn Đồng Bắc Bắc một hồi, nhỏ giọng thì thầm hai tiếng, lúc này Đồng Bắc Bắc mới làm bộ tỉnh lại, nhìn về phía người mới tới.
Người phụ nữ kia, buổi sáng có nhìn thấy, là người ôm mình khóc rống, cũng là mẹ cả Đồng Bắc Bắc, về phần người đàn ông.... Cô ngước mắt nhìn đã hiểu rõ, đó là bố của Đồng Bắc Bắc.
Hai người đối diện tầm mắt Bắc Bắc, cười gượng hai tiếng, "Bắc Bắc tỉnh rồi sao?"
Bắc Bắc ừ một tiếng, lạnh nhạt đáp lời.
Mẹ Đồng dừng một chút, nhìn cô vẻ mặt lo lắng, " Hiện tai con thấy như thế nào? Có khỏe không?"
Bắc Bắc gật đầu, "Vẫn tốt."
Ba người ở phòng bệnh, không khí có chút xấu hổ.
Đồng Bắc Bắc rõ ràng không muốn nói nhiều với họ. Đến nỗi hai người lớn, cũng không biết tìm đề tài gì nói chuyện với cô.
Một lúc sau, mẹ Đồng ngồi ở trong phòng thở dài, bất đắc dĩ nhìn Bắc Bắc, lời nói thành khẩn, "Bắc Bắc à."
"Mẹ nói đi."
Mẹ Đồng ho khan, "Con cùng Chu tổng kết hôn, sẽ không có bất ngờ gì xảy ra, theo như thường lệ tiến hành, ba mẹ cũng không còn cách nào khác, Đồng gia cần sự giúp đỡ của Chu gia...." Mẹ Đồng vẫn luôn khuyên bảo, giọng nói làm người khác thấy nghiêm trọng.
Chẳng qua sự chú ý của Đồng Bắc Bắc không có ở đây, theo như mẹ Đồng nói, suy nghĩ của cô đều bay đi rồi.
Cô hoàn toàn không nghĩ đến, ở thời đại này thế nhưng còn có chuyện bức hôn. Bởi vì vấn đề công ty của gia tộc, liền đem con gái của mình gả ra ngoài.
Đồng Bắc Bắc không nhịn được cười giễụ Rũ đôi mắt xuống nhìn mẹ Đồng, cô nhấp môi trầm mặc, "Con biết rồi."
Ánh mắt mẹ Đồng sáng lên, như thấy được một chút hi vọng, " Vậy là con đồng ý kết hôn cùng Chu tổng sao?"
2.
Editor 14thfebruary
Đồng Bắc Bắc thu ánh mắt lại, không mở miệng nói chuyện. Không đồng ý thì như thế nào đây, đằng nào cũng sẽ phải gả cho Chu Thịnh. Giống như lúc sáng Chu Thịnh nói, bất kể cô làm cái gì, kết quả cũng không thay đổi, cuối cùng đều phải kết hôn.
So với việc kháng cự, không bằng đồng ý, những chuyện khác sau này cố gắng giải quyết nó.
Cô nhớ lại hoàn cảnh của mình ở Đồng gia, có lẽ tốt hơn hết là tách ra khỏi Đồng gia, dù sao đối với việc "bán con gái" của Đồng gia, đều thực hiện vô cùng khéo léo, ngay cả khi cô không gả cho Chu Thịnh. Nhưng ai biết, sau này lại đem cô sắp xếp, gả cho một ông già, Đồng Bắc Bắc nghĩ, so với ông già, có lẽ Chu Thịnh vẫn tốt hơn.
Đồng Bắc Bắc gật gật đầu, thấp giọng ừ, "Con đồng ý." Cô dừng một chút, nói "Nhưng về việc hôn lễ, con muốn bàn bạc cùng với Chu Thịnh."
Nghe vậy, mẹ Đồng vội vàng cười tủm tỉm, " Được chứ, tất nhiên không có vấn đề gì, về việc này mẹ sẽ nói lại với Chu tổng."
Đồng Bắc Bắc ừ một tiếng, không nói nữa.
Ba mẹ Đồng ở lại phòng bệnh không bao lâu, nhận được câu trả lời của Đồng Bắc Bắc liền hài lòng rời đi.
Trong phòng bệnh lại khôi phục vẻ yên tĩnh, vài ngày sau đó, Đồng Bắc Bắc đã được nhìn thấy bốn chị em của mình, mà Chu Thịnh khi biết cô đồng ý hôn sự, liền tới phòng bệnh một lần, sau đó cũng không đến nữa.
Cho đến khi Đồng Bắc Bắc chuẩn bị xuất viện về nhà, Chu Thịnh mới đến đón cô.
"Làm sao anh lại đến đây?"