Vừa đến đoàn phim của Mã Viễn, Bắc Bắc liền nghe được tiếng mắng "Triệu Manh Manh, cô có thể biểu cảm phong phú hơn cho tôi được không, ánh mắt đừng thất thần như vậy, có phải cô ngủ không đủ giấc "
Tiếng mắng người này, Bắc Bắc nghe thấy, nhịn không được rùng mình.
Trợ lý bên cạnh cười giải thích "Lúc đạo diễn quay phim, chính là bộ dạng này, cô cố gắng làm quen."
Bắc Bắc "....." Cái này đúng là cần thời gian để thích nghi, lúc cô nói chuyện cùng Mã Viễn, ông ấy rất ôn hòa, đây là lần đầu cô nghe được âm thanh tức giận của Mã Viễn.
"Đi thôi."
"Ừ."
Hai người tiếp tục đi vào bên trong, vừa đi vào Bắc Bắc liền thấy được hai người mặc trang phục đang đóng phim bên kia, Lê Tiêu cùng Triệu Manh Manh, Lê Tiêu thì Bắc Bắc biết, còn Triệu Manh Manh đây là lần đầu cô nhìn thấy, tuy đã xem qua ảnh chụp, nhưng Bắc Bắc thấy trong ảnh không đẹp bằng người thật.
Triệu Manh Manh lớn lên cũng không tệ, mặt trái xoan, nhìn qua rất dịu dàng.
Cô đứng một bên, cũng không đi qua làm phiền Mã Viễn, im lặng nhìn.
Nhìn một hồi, không tự chủ được mà xuất thần, Bắc Bắc không thể không nói, đối với một diễn viễn giỏi có thể hấp dẫn được người bên ngoài. Trước đó cô đã đọc kịch bản, vì vâỵ biết được đoạn này diễn cái gì, chỉ cần nhìn vô cảnh này, cô đã bị cảm xúc nhập vào, cho đến khi có người gọi tên cô, Bắc Bắc mới phản ứng.
Nhìn theo hướng âm thanh phát ra.
Mã Viễn cười nhẹ "Bắc Bắc, đến đây."
Mã Viễn vừa nói ra, mọi người trong đoàn phim nháy mắt đều quay lại nhìn.
Hôm nay Bắc Bắc mặc đồ tương đối đơn giản, quần iean ống loe và áo khoác dệt kim màu trắng, rất là giản dị, nhưng khiến người cô cao lên không ít, phối cùng một đôi giày học sinh, làm mắt mọi người đều tỏa sáng.
Triệu Manh Manh nghe thấy âm thanh, liền nhìn lại, lúc sau thấy Bắc Bắc, liền nói với Mã Viễn "Đạo diễn, làm sao ông có thể tìm một người còn đẹp hơn tôi đến đoàn phim vậy?"
Mã Viễn nhướng mày, nhìn Triệu Manh Manh cười mắng "Ai bảo cô đóng phim không tốt, tôi đương nhiên phải kiếm một người còn đẹp hơn cô, đến kích thích cô một chút."
Nghe giọng điệu hai người nói chuyện, nháy mắt Bắc Bắc hiểu rõ.
Mã Viễn và Triệu Manh Manh, chắc là quen nhau, nếu không cũng không nói chuyện với nhau nhẹ nhàng như vậy, mà lời nói vui đùa của Triệu Manh Manh, Bắc Bắc cũng không để ý, có nhiều người pha trò, đối với cô càng tốt.
Rốt cuộc thì chỉ có như vậy, mới có thể vui vẻ hòa hợp.
Bắc Bắc đi đến bên cạnh Mã Viễn, Mã Viễn cười cười, nhìn hai diễn viễn chính, giới thiệu với cô "Đậy là Triệu Manh Manh, còn kia Lê Tiêu chắc không cần phải giới thiệụ"
Bắc Bắc mỉm cười với Triệu Manh Manh gật đầu "Xin chào, tôi tên Đồng Bắc Bắc."
Triệu Manh Manh hét lên "Xin chào, xin chào Bắc Bắc."
Cô ấy trêu chọc Bắc Bắc "Chúng ta rất có duyên, tên đều là điệp từ."
Bắc Bắc bật cười, nhìn khuôn mặt hoạt bát của Triệu Manh Manh cong môi đáp lời "Cô nói rất đúng."
Triệu Manh Manh nhướng mày, cong môi cười nhạt "Cô quen Lê ảnh đế hả?"
Bắc Bắc chưa kịp nói, Lê Tiêu liền đáp "Gặp qua hai lần."
Nghe vậy, Triệu Manh Manh nhướng mày, có chút kinh ngạc nhìn Lê Tiêu, cười "Không tồi không tồi."