Bắc Bắc bị Triệu Manh Manh lôi kéo cùng nhau ra cửa, trước khi ra trợ lý của Triệu Manh Manh vô cùng khẩn trương "Chị Manh Manh, xin chị đội mũ lên được không, lỡ như bị chụp được thì sao đây."
Triệu Manh Manh tỏ vẻ từ chối "Không sao, chị cứ vậy mà đi."
Cô bé trợ lý sắp khóc "Chị Manh Manh, chị cũng chưa trang điểm, lát nữa mà bị chụp, em sẽ bị mắng."
Triệu Manh Manh "......" Rất là ghét bỏ nhìn trợ lý, nhíu mày nói "Được rồi, chị mang là được."
Bắc Bắc nhìn, cảm thấy buồn cười.
Đội mũ lên, Triệu Manh Manh liền kéo Bắc Bắc đi về khách sạn, vừa đi hai người vừa trò chuyện.
Mã Viễn và các nhân viên công tác khác cũng đang đi, Lê Tiêu và các diễn viên khác thì ngồi xe trở về.
"Đúng rồi, Bắc Bắc?"
"Hả?"
"Tớ chưa nói với cậu, thật ra trong đoàn phim rất vui vẻ."
Bắc Bắc cười, "Tớ cũng thấy vậy." Có người nói với cô, mọi người trong đoàn phim rất vui vẻ và hòa thuận, làm việc chung chắc hẳn rất thoải mái.
Lúc sau cùng Triệu Manh Manh trở về khách sạn, phòng của Bắc Bắc và Triệu Manh Manh cách nhau một lầu, Bắc Bắc ra thang máy trước về phòng.
Vừa đến phòng, Bắc Bắc liền mệt mỏi ngã xuống giường, tuy chưa có làm việc gì, nhưng cũng có chút mệt.
Nửa tháng tiếp theo, Bắc Bắc sẽ ở đây, cho nên nhiệm vụ bây giờ là, Bắc Bắc quét dọn phòng một chút, đem đồ đạc sắp xếp lại cho gọn gàng, cô mới đi tắm rửa.
Mới tắm xong đi ra, Chu Thịnh đã gọi đến.
Bắc Bắc cong cong môi, chạy đến cầm điện thoại.
"Vợ."
Bắc Bắc bật cười, mi mắt cong cong ừ một tiếng "Làm sao vậy."
Giọng nói Chu Thịnh vô cùng ủy khuất, từ bên kia truyền tới "Anh nhớ em."
Bắc Bắc cong môi cười, dùng khăn lông lau tóc mình "Ừ, sau đó thì sao."
Có lúc cô cảm thấy, giọng nói và vẻ mặt của Chu Thịnh không giống một người đàn ông 28 tuổi chút nào, ngược lại giống như một đứa trẻ.
Chu Thịnh dừng chút, nhịn không được hỏi Bắc Bắc "Phản ứng này của em là gì đây, chẳng lẽ em không nhớ anh sao?"
Bắc Bắc cười nhẹ, trầm ngâm một lúc "Cũng bình thường, hôm nay em khá bận."
"Bận chuyện gì?" Chu Thịnh cảm thấy thật bi thương, anh giống như là bị vợ mình ghét bỏ.
Bắc Bắc bắt đầu kể cho Chu Thịnh nghe về việc mình làm quen thêm nhiều người ở đoàn phim, buổi tối cùng bọn họ đi ăn cơm. Chu Thịnh nghe xong liền ghen tị "Buổi tối em cùng Lê Tiêu cùng nhau ăn cơm?"
Bắc Bắc sửng sốt "Không có, đâu phải chỉ có Lê Tiêu, còn có nhân viên đoàn phim, đạo diễn mà."
Chu Thịnh hừ lạnh một tiếng "Tốt nhất là cách xa hắn ta một chút."
Bắc Bắc dở khóc dở cười "Anh với anh ấy có thù oán với nhau sao?"
"Có." Chu Thịnh nghiêm túc trả lời.
Bắc Bắc sửng sốt, cười hỏi "Thù gì, anh nói xem?"
Chu Thịnh dừng lại, vô cùng tủi thân nói "Mối thù cướp vợ."
Bắc Bắc sửng sốt, chớp chớp đôi mắt "A?"
"Mối thù cướp vợ" là cái quỷ gì???
Giọng nói tủi thân của Chu Thịnh vang lên "Vợ của anh trước kia quá thích cậu ta."
24.
Editor 14thfebruary
Bắc Bắc sửng sốt, nghe giọng nói dở khóc dở cười của Chu Thịnh truyền đến.
Cô nhịn cười, an ủi Chu Thịnh "Không có đâu, vợ của anh không có thích anh ấy."