Bắc Bắc gật gật đầu "A... Được rồi được rồi." Cô lắp bắp nói, lúc nãy nói chuyện không thấy lo lắng, nhưng hiện tại.... Nói thật không lo lắng không được.
Tuy rằng cô biết sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng Bắc Bắc như cũ vẫn thấy khẩn trương.
Cô duỗi tay xoa xoa ấn đường, cuộn chăn dịch vào vị trí bên trong, chừa cho Chu Thịnh một khoảng trống "Anh ngủ ở đây đi."
Chu Thịnh nhìn, trong mắt hiện lên ý cười "Cảm ơn vợ đã thu lưu anh."
Bắc Bắc bị Chu Thịnh nói như vậy có chút bị sặc, dở khóc dở cười liếc anh một cái "Anh toàn nói gì đâu không?"
Cho dù cô không cho Chu Thịnh ngủ ở đây, anh cũng sẽ đi thuê một phòng khác, không phải sao.
Chu Thịnh cười, ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh Bắc Bắc, nghiêng người nhìn cô "Thật tốt."
"A?" Bắc Bắc chớp mắt nhìn anh "Cái gì thật tốt?"
Chu Thịnh câu môi cười, không trả lời câu hỏi của Bắc Bắc.
Anh vỗ đầu cô, nhịn không được nói "Mau ngủ đi, ngủ ngon."
Bắc Bắc "....... Ngủ ngon."
Hai người quy quy củ củ mà nằm, chẳng qua cả hai đều không ngủ được.
Một lúc sau, Chu Thịnh vươn tay về phía Bắc Bắc, đem Bắc Bắc ôm vào trong ngực mình, để tay lên eo cô, thấp giọng nói "Ngủ như vậy mới thoải mái."
Bắc Bắc bật cười, mí mắt cong lên ừ một tiếng "Ừ."
Tuy rằng có chút không thích ứng, nhưng cảm giác có người ôm, thật sự rất tốt.
Bóng đêm dần buông xuống, âm thanh ồn ào bên ngoài đường phố cũng dần dần thưa thớt.
Bắc Bắc nằm trong ngực Chu Thịnh, từ không ngủ được cho đến khi ngủ rất ngon, sự thay đổi này, chỉ cần là người có trái tim đều có thể cảm nhận được.
Có thể ngủ trong vòng tay của một người đàn ông có ý nghĩa như thế nào. Thực tế, Bắc Bắc đang chậm rãi tiếp nhận Chu Thịnh, cho phép anh hòa nhập vào cuộc sống của mình, cũng như khiến bản thân thích nghi với các hoạt động, lời nói của anh.
Giữa hai người bọn họ, mọi thứ đều khác người bình thường, những người khác đều yêu trước cưới sau, trong khi cô và Chu Thịnh lại ngược lại, đính hôn rồi kết hôn, cho đến bây giờ.... mới xem như là bắt đầu yêụ
Bắc Bắc ngủ thiếp đi, khóe môi khẽ nhếch lên một vòng cung.
Dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, Chu Thịnh rũ mắt nhìn, cúi đầu hôn lên khóe môi cô, khẽ nói "ngủ ngon".
Tối nay, quan hệ của bọn họ đã trở nên thân thiết hơn nhiềụ
27.
Editor 14thfebruary
Sáng sớm, cả đêm qua Bắc Bắc bị ôm có chút khó thở. Chu Thịnh đem cô ôm thật chặt, hai tay còn đang không ngừng ôm, đem cô áp vào trong lồng ngực anh, Bắc Bắc mở mắt, nhìn người đàn ông trước mặt, có chút thất thần.
Ký ức tối hôm qua, trong phút chốc hiện lên trong đầu cô, Bắc Bắc ngẩn người vài giây, mới phản ứng lại.
Lúc này Chu Thịnh còn ngủ bên cạnh cô.
Cô ngước mắt, nhìn chằm chằm Chu Thịnh, khuôn mặt Chu Thịnh rất đẹp, mũi cao thẳng, góc nghiêng thần thánh, Bắc Bắc thích nhất là đôi mắt sâu thẳm của anh, mỗi khi anh nhìn cô, cô như bị hút vào không có lối ra.
Cô quan sát Chu Thịnh, chăm chú đến mức anh tỉnh lúc nào cũng không biết.
Bỗng nhiên có tiếng cười khẽ vang lên bên tai Bắc Bắc, cô ngẩn ra, đối diện ánh mắt đang cười của Chu Thịnh, cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Nhìn anh đến ngẩn người, đúng là mất mặt.
Chu Thịnh ôm chặt cô, mỉm cười hỏi "Ngốc rồi à?"