⬅ Trước Tiếp ➡
Anh nhìn thân hình mảnh khảnh của Bắc Bắc, thấp giọng nhắc nhở.
"Không thể ăn nhiều, mập sẽ không đẹp." Tuy thể chất của cô ăn hoài không mập, nhưng Bắc Bắc cũng không dám ăn nhiều, mỗi lần đến đây ăn hoành thánh, cô chỉ ăn một chén nhỏ.
"Quán này tự em tìm được sao?"
Bắc Bắc cười, lắc đầu nói "Không phải, do Manh Manh giới thiệu cho em."
Chu Thịnh hiểu rõ, nhìn Bắc Bắc, nói thêm "Về sau cách xa Triệu Manh Manh một chút."
"A?" Bắc Bắc ngạc nhiên nhìn anh "Tại sao?"
Chu Thịnh mấp máy môi, nghiêm túc nói "Bởi vì cô ta dạy hư vợ của anh."
Bắc Bắc "......" Cô nghẹn một chút, nhịn không được mà bật cười "Không có không có, chuyện kia do Manh Manh thấy được ở trên mạng mà thôi."
Chu Thịnh hừ lạnh, không trả lời.
Ăn xong bữa sáng, Bắc Bắc đưa thẻ phòng cho Chu Thịnh, rồi đến trường quay.
Cô cũng không hỏi tí anh có bận gì không, hôm qua cũng đã nói, cô không có thời gian ở cùng anh. Chu Thịnh có vẻ cũng hiểu, Bắc Bắc suy nghĩ, nếu cô không đưa thẻ phòng cho anh, chắc là anh cũng có chỗ để đi.
Vừa đến trường quay, chỉ có đạo diễn và một số nhân viên công tác ở đây.
Mã Viễn vừa thấy Bắc Bắc đến, liền vui mừng "Bắc Bắc, qua đây một chút."
"Vâng." Bắc Bắc cong môi, đi qua bên kia.
"Đạo diễn, có chuyện gì sao?"
Mã Viễn ừ một tiếng "Nói cho cô biết cảnh tiếp theo, dù sao bây giờ cũng chưa có ai."
"Được."
Hai người ghé vào nhau cùng thảo luận, cảnh sáng nay Bắc Bắc quay là cảnh đánh nhau, cũng là lần đầu tiên kể từ khi cô đến đây, cô phải quay trên dây thép.
Mã Viễn nói cho cô một chút nội dung kịch bản, sau đó Bắc Bắc đi tìm võ sư ôn tập lại những nội dung đã học lúc trước, không lâu sau Triệu Manh Manh cũng đến.
"Bắc Bắc."
"Hả?"
"Lần đầu treo trên dây thép em cũng đừng lo lắng, cũng đừng sợ, em chắc không sợ độ cao chứ?" Triệu Manh Manh hỏi vài câụ
Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn cô ấy, cầm kiếm trong tay "Không sao, em không lo lắng, chị yên tâm."
"Không sợ độ cao?"
"Không có." Bắc Bắc nhìn vẻ mặt lo lắng của cô ấy, cười nói "Cảm ơn chị Manh Manh."
Triệu Manh Manh khịt mũi, có chút ghét bỏ nhìn cô một cái "Toàn nói gì không, giữa chúng ta còn phải khách khí sao, em chính là nữ nghệ sĩ chị muốn che chở."
Bắc Bắc bật cười, mi mắt cong cong nhìn cô ấy "Vậy về sau mong chị Manh Manh chiếu cố nhiều hơn."
Triệu Manh Manh hào phóng phất phất tay, sảng khoái đáp lời "Không thành vấn đề."
"Về sau có chuyện gì em cứ đến tìm chị."
"Được."
Hai người nhìn nhau cười, ánh mắt tràn ngập ý cười chân thành.
Một lúc sau, Bắc Bắc đi vào phòng hóa trang, thay quần áo liền đi ra.
Bởi vì phải đánh nhau, nên hôm nay lớp trang điểm của cô và trang phục đều có sự thay đổi, Bắc Bắc rất thích mặc trang phục đánh nhau, không có những chi tiết rườm rà như ngày thường, mặc trang phục này, đi đường đều có thể đi bước lớn.
Cô cảm thấy rất thoải mái.
Cùng cô diễn hôm nay là Triệu Manh Manh, hôm nay hai người bọn cô phải đối diễn.
Hai người thay quần áo đi ra, nhịn không được khen ngợi lẫn nhaụ
"Bắc Bắc thật đẹp."
"Chị Manh Manh cũng rất đẹp."
"Ai nói, rõ ràng là em đẹp hơn, chị mê chết làn da của em, mau nói cho chị Manh Manh của em nghe, rốt cuộc em dưỡng da như thế nào?"

⬅ Trước Tiếp ➡