⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc "......." Nếu như anh thấy cô diễn mới có thể khen hay, hôm nay Chu Thịnh đến, cô đã kết thúc công việc rồi mà.
Như hiểu được suy nghĩ của Bắc Bắc, Chu Thịnh bổ sung một câu "Cùng Mã đạo bên kia xem cô diễn."
Bắc Bắc nghẹn họng, khẽ ho "Chu tổng quá khen."
"Ừ, lời tôi nói là thật."
Bắc Bắc "....." Xin anh đừng nói thật.
Mã Viễn ở một bên nhịn cười, nhìn thấy vẻ mặt quẫn bách của cô, ra tay giải cứu "Ăn cơm đi, cảm ơn Chu tổng đã mời chầu lẩu hôm nay."
Manh Manh cười cười "Cảm ơn Chu tổng."
"Không có gì."
Nói xong, trong mắt Triệu Manh Manh, không còn các nhà đầu tư và đạo diễn, chỉ có các loại thịt bên trong nồi lẩụ
Bởi vì lúc nãy đã đổ nước lẩu vào, nên giờ chỉ cần bật lửa, nhúng các loại đồ ăn xuống, chờ một lát là có thể ăn, vì ăn lẩu ở đoàn phim, nên chỉ có thể như vậy. Mọi người rất thích ăn thịt, nên có rất nhiều, dù sao chính là cho đến lúc ăn không nổi nữa thì thôi.
Triệu Manh Manh rất thích ăn thịt, đây cũng là lý do vì sao người đại diễn của cô ấy luôn hạn chế sức ăn của Triệu Manh Manh, cô ấy thích ăn thịt, càng ăn càng mập.
Tuy Bắc Bắc cũng rất thích ăn thịt, nhưng ăn hoài cũng không mập, điều này rất kỳ diệụ
Bắc Bắc cúi đầu ăn, không quan tâm Chu Thịnh ở bên cạnh, cơm hộp đoàn phim, thật sự là không thể ăn.
"Rất đói bụng?" Âm thanh của Chu Thịnh bất ngờ vang bên tai.
Bắc Bắc sửng sốt, ngước mắt nhìn lên, mấy người khác đều đang chăm chú ăn cơm, không ai chú ý đến bọn họ ở bên này.
"Dạ, cơm đoàn phim rất khó ăn."
Chu Thịnh bật cười, cong cong môi "Rất muốn ăn lẩu sao?"
"Rất muốn." Mắt Bắc Bắc cong cong nhìn anh "Cảm ơn."
Nhớ một lần Chu Thịnh muốn mời cô ăn lẩu, cô nhớ rất rõ và Chu Thịnh cũng vậy, có lẽ hôm nay ăn lẩu, bởi vì anh nhớ đến cuộc nói chuyện của hai người.
Sau lần ăn lẩu không thành kia, bây giờ Chu Thịnh đã bù đắp lại cho cô.
Mặc dù ở đoàn phim ăn cơm cùng mọi người, nhưng Bắc Bắc cảm thấy rất vui vẻ và hạnh phúc.
Sau khi ăn xong một bữa thỏa mãn, Chu Thịnh và một số nhà đầu tư khác chào tạm biệt Mã Viễn rồi rời đi, trước khi đi, Bắc Bắc còn thấy Chu Thịnh ra hiệu cho mình, cô cong môi mỉm cười gật đầụ
Chu Thịnh đi rồi, Manh Manh mới chống cằm lên vai Bắc Bắc, xoa xoa cái bụng căng tròn cuả mình "Chị quyết định rồi."
"Hả?"
"Về sau sẽ không nghĩ ngờ Chu tổng có thích đàn ông không nữa?"
Bắc Bắc sửng sốt, kinh nạc nhìn cô ấy "Chẳng lẽ chị...." Cô có chút lo lắng, không biết có phải vừa nãy lúc ăn cơm, Manh Manh đã nhìn ra quan hệ của cô và Chu Thịnh.
Cô còn chưa nói xong, Manh Manh liền kiên định nói "Chỉ bằng việc hôm nay Chu tổng mời chị ăn lẩu, chị tuyệt đối sẽ không nói xấu anh ấy nữa."
Bắc Bắc ".......Chỉ vì cái này???? Một nồi lẩu có thể mua chuộc được chị?"
Manh Manh trợn mắt nhìn cô, vẻ mặt kiên định "Nồi lẩu đó rất tốt được chưa."
Bắc Bắc "Được được được, rất được."
Manh Manh xoa xoa cái bụng tròn tròn của mình "Bắc Bắc."
"Hả?"
"Lát nữa chị sẽ đến phòng của em nghỉ ngơi."
Bắc Bắc ngẩn ra, quay đầu nhìn cô ấy "Làm sao vậy?"

⬅ Trước Tiếp ➡