⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu Ngư thở dài, giải thích cho cô "Áp lực tốt nghiệp này, tìm việc làm, còn có không lâu trước đây, chị ấy cùng với bạn trai vừa mới chia tay nhaụ"
Nghe vậy, Bắc Bắc có chút khó hiểu "Chỉ bởi những điều này?"
Nhưng khi hỏi xong, cô lại cảm thấy bình thường, nguyên chủ lúc trước, cũng vì phải gả cho Chu Thịnh mà cắt cổ tay tự tử. Bắc Bắc nghĩ, có chút đau đầu, cuộc sống này quá mong manh, đôi khi có người mệt mỏi với những điều này.
Nói chuyện với Tiểu Ngư một hồi, sau khi cúp điện thoại, tối đó Bắc Bắc không ngủ được.
Những người có tính cách như cô sẽ không coi thường cuộc sống, đối với Bắc Bắc, dù cuộc sống có khó khăn, mệt mỏi đến đâu, cũng không thể đùa giỡn với nó.
Cô thà sống khó khăn, cố gắng để thay đổi, cũng sẽ không chọn cách tự tử này. Nghĩ rồi, Bắc Bắc theo bản năng chạm vào cổ tay, nơi đó, còn có một vết sẹo, tuy không quá rõ ràng, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể nhìn thấy.
Ban ngày, Bắc Bắc sẽ đeo đồ trang sức để che đi, cho dù không mang, cô cũng sẽ không quên bôi lên chỗ đó bao nhiêu kem che khuyết điểm.
Cô không muốn cho người khác biết, cũng không muốn làm người khác phải hỏi.
Đối với Bắc Bắc mà nói, đó là một đoạn quá khứ.
Khẽ thở dài, cả ngày hôm nay không gọi điện cho Chu Thịnh, nên giờ anh gửi yêu cầu trò chuyện video với cô.
Bắc Bắc nhìn thấy, tâm trạng không tốt, liền từ chối.
Hiện tại cô không muốn Chu Thịnh nhìn thấy vẻ mặt suy sụp của cô.
Tiếp tục gọi, Bắc Bắc tiếp tục từ chối.
Lặp đi đi lặp lại rất nhiều lần, lúc sau Chu Thịnh đổi thành gọi bình thường, lúc này Bắc Bắc mới nghe máy.
"Alo." Giọng nói yếu ớt.
Chu Thịnh mấp máy môi, giọng điệu lo lắng "Vợ, vì sao không đồng ý gọi video."
Bắc Bắc khẽ ho, "Trên trán em nổi mụn, không muốn anh nhìn thấy."
Nghe vậy, Chu Thịnh cười nhẹ "Không sao, anh không để ý."
"Em để ý nha." Bắc Bắc hừ một tiếng "Đúng rồi, hôm nay anh không bận việc sao?"
"Một chút." Chu Thịnh thấp giọng nói "Vợ ơi."
"Hả?" Bắc Bắc bất ngờ một chút, theo bản năng hỏi lại "Làm sao vậy?"
Chu Thịnh mỉm cười nói "Trong lòng anh em đẹp nhất."
Bắc Bắc "........" Cô bật cười, có chút dở khóc dở cười.
"Được được, em biết rồi." Bắc Bắc bỏ qua chuyện này, nói với Chu Thịnh chuyện khác.
"Ba mẹ còn hỏi chuyện của em không?"
"Ừ, đôi khi sẽ hỏi."
Bắc Bắc a một tiếng, có chút hối hận "Mấy ngày nữa em đóng máy, đến lúc đó chúng ta về nhà thăm ba mẹ."
"Được, không vội." Chu Thịnh nói qua chuyện khác, hỏi Bắc Bắc chuyện hôm nay ở đoàn phim.
Nghe giọng nói bình thường của cô, Chu Thịnh nhìn chằm chằm các tin tức hiện trên máy tính, vẫn tốt, Bắc Bắc không bị ảnh hưởng.
Hai người nói chuyện hơn nửa tiếng, Bắc Bắc bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, Chu Thịnh nghe thấy, vội vàng kêu cô đi ngủ.
Bắc Bắc cũng không khách sáo, chúc anh ngủ ngon, liền cúp điện thoại.
Mới cúp điện thoại, di động của cô rung lên không ngừng.
Cô chần chừ một lúc, lấy điện thoại qua nhìn, tất cả đều là của Manh Manh.
Triệu Manh Manh gửi mười mấy tin nhắn, trong đó đều là dấu chấm than chiếm hết một nửa.
Bắc Bắc nhìn, nhướng mày trả lời cô ấy.
Cô có chút không vui.
29.
Editor 14thfebruary
Bây giờ trên hot search, toàn là tin tức về Chu Thịnh.

⬅ Trước Tiếp ➡