Chu Thịnh đã chuẩn bị một chiếc bàn nhỏ cho cô, để cô trực tiếp ăn trên giường. Về phần Chu Thịnh, anh tự lấy thức ăn, ở bên bàn khác cúi đầu ăn cơm.
Hai người không quấy rầy lẫn nhau, thật sự khá tốt.
Sau bữa trưa, trợ lý Chu Thịnh đi vào dọn dẹp phòng, sau đó rời đi cùng Chu Thịnh.
Hai người không ai nói một lời, cho đến khi cánh cửa đóng lại, Đồng Bắc Bắc mới có thời gian suy nghĩ về hiện tại.
Cô không biết vì sao chính mình lại biến thành Đồng Bắc Bắc hiện tại, nhưng cô vẫn luôn thích nghi được trong mọi hoàn cảnh, Đồng Bắc Bắc nghĩ, nếu hiện tại cô trở thành "Đồng Bắc Bắc", cô sẽ cố gắng sống tốt cuộc sống của "Đồng Bắc Bắc."
Đồng Bắc Bắc duỗi tay xoa xoa ấn đường, thở dài, cũng không biết tình huống hiện tại của mình như thế nào. Cô cảm thấy có chút thất bại, thật vất vả mới có được một bộ phim, giúp bản thân đi lên, ai ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Gió thổi bên ngoài cửa sổ như đnag gào thét, đây chính là biểu hiện của mùa đông, Đồng Bắc Bắc muốn đứng dậy đóng cửa sổ. Trước khi đứng dậy, cô nghe thấy âm thanh phát ra từ cánh cửa.
"Bà nói một chút, vì sao nhất định phải bắt buộc Bắc Bắc gả cho Chu Thịnh?"
"Tôi cũng không còn cách nào, Chu gia muốn Bắc Bắc làm con dâu, tôi có thể từ chối sao?"
"Nhưng bà cũng phải xem Bắc Bắc, không thể ép con bé tự sát, hiện tại là tình huống gì."
Một giọng nữ khác đáp lời, "Vấn đề của Bắc Bắc không nhiều lắm, chúng ta phát hiện kịp thời, cũng không biết Chu gia bên kia, có mất hứng hay không, cũng không có ai đến thăm con bé."
Một giọng nam than trách, "Xem chuyện tốt bà làm."
Âm thanh của hai người ngày càng gần, Đồng Bắc Bắc nghĩ, vội vàng nhắm mắt lại, giả bộ ngủ.
Hai người kia một trước một sau tiến vào phòng bệnh, nhìn Đồng Bắc Bắc một hồi, nhỏ giọng thì thầm hai tiếng, lúc này Đồng Bắc Bắc mới làm bộ tỉnh lại, nhìn về phía người mới tới.
Người phụ nữ kia, buổi sáng có nhìn thấy, là người ôm mình khóc rống, cũng là mẹ cả Đồng Bắc Bắc, về phần người đàn ông.... Cô ngước mắt nhìn đã hiểu rõ, đó là bố của Đồng Bắc Bắc.
Hai người đối diện tầm mắt Bắc Bắc, cười gượng hai tiếng, "Bắc Bắc tỉnh rồi sao?"
Bắc Bắc ừ một tiếng, lạnh nhạt đáp lời.
Mẹ Đồng dừng một chút, nhìn cô vẻ mặt lo lắng, " Hiện tai con thấy như thế nào? Có khỏe không?"
Bắc Bắc gật đầu, "Vẫn tốt."
Ba người ở phòng bệnh, không khí có chút xấu hổ.
Đồng Bắc Bắc rõ ràng không muốn nói nhiều với họ. Đến nỗi hai người lớn, cũng không biết tìm đề tài gì nói chuyện với cô.
Một lúc sau, mẹ Đồng ngồi ở trong phòng thở dài, bất đắc dĩ nhìn Bắc Bắc, lời nói thành khẩn, "Bắc Bắc à."
"Mẹ nói đi."
Mẹ Đồng ho khan, "Con cùng Chu tổng kết hôn, sẽ không có bất ngờ gì xảy ra, theo như thường lệ tiến hành, ba mẹ cũng không còn cách nào khác, Đồng gia cần sự giúp đỡ của Chu gia...." Mẹ Đồng vẫn luôn khuyên bảo, giọng nói làm người khác thấy nghiêm trọng.
Chẳng qua sự chú ý của Đồng Bắc Bắc không có ở đây, theo như mẹ Đồng nói, suy nghĩ của cô đều bay đi rồi.
Cô hoàn toàn không nghĩ đến, ở thời đại này thế nhưng còn có chuyện bức hôn. Bởi vì vấn đề công ty của gia tộc, liền đem con gái của mình gả ra ngoài.
Đồng Bắc Bắc không nhịn được cười giễụ Rũ đôi mắt xuống nhìn mẹ Đồng, cô nhấp môi trầm mặc, "Con biết rồi."
Ánh mắt mẹ Đồng sáng lên, như thấy được một chút hi vọng, " Vậy là con đồng ý kết hôn cùng Chu tổng sao?"
2.
Editor 14thfebruary
Đồng Bắc Bắc thu ánh mắt lại, không mở miệng nói chuyện. Không đồng ý thì như thế nào đây, đằng nào cũng sẽ phải gả cho Chu Thịnh. Giống như lúc sáng Chu Thịnh nói, bất kể cô làm cái gì, kết quả cũng không thay đổi, cuối cùng đều phải kết hôn.