⬅ Trước Tiếp ➡
Bàn tay vừa chạm vào da thịt cô, đã bị nhiệt độ bên trên làm cho giật nảy, còn khuôn mặt đó lại trắng bệch tái xanh.
Tần Tô bị anh gọi còn có chút ý thức, đưa tay giữ lấy anh, dồn hết sức nói, “Tư Đồ Thận…anh có thể giúp, giúp tôi. Giúp tôi gọi 120…”
Tôi là chồng cô ấy
Buổi tối Tần Tô đã cảm thấy không thoải mái, cảm thấy phần bụng bên phải âm ỉ đau, có điều cũng không nghĩ là làm sao, nghĩ ngủ một giấc sáng mai có lẽ sẽ khỏi, nhưng đến quá nửa đêm, càng lúc càng đau.
Cô cảm thấy khó chịu, đứng dậy đi tìm điện thoại, ấn mãi mới phát hiện hết pin, xê dịch muốn tìm cục sạc đa năng trong túi, nhưng mới đi được hai bước, chân đã vì đau mà mềm nhũn.
Khi cửa bị đẩy ra, Tư Đồ Thận từ đâu đến, cô cảm thấy mình càng đau hơn.
“Châu Châu đâu?” Nhìn quanh một lượt, người đàn ông hỏi.
“Châu Châu…Châu Đâu đi đến nhà bố tôi rồi, ngày mai cuối tuần rồi, ở đó hai ngày.”
“Ở đâu không thoải mái, rất đau phải không?” Tư Đồ Thận cau mày nhìn cô, giọng nói hơi căng thẳng.
“Không, không đau lắm…” Trên mặt Tần Tô đau đến mức toát mồ hôi hột, nhưng vẫn cố lắc đầu.
Tư Đồ Thận rất ghét cô lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ, không do dự, anh đưa tay xuống dưới lưng cô, còn tay kia vòng xuống đầu gối cô, dùng lực bế cô lên.
Mới đi được một bước, người ở trong lòng đã gục vào vai anh.
“Không cần phiền anh…anh giúp tôi gọi 120 là được rồi…” Trước mắt dần dần trở nên tối tăm, nhưng cô vẫn rõ ràng nhìn thấy nếp nhăn giữa lông mày anh.
Vốn dĩ cuộc hôn nhân của hai người đã đủ khiến anh chán ghét, cho nên sau hôn nhân, cô có thể khiến anh bớt ghét chút nào hay chút đó.
Tư Đồ Thận chẳng để ý cô, đi thẳng ra ngoài phòng ngủ, bậc cầu thang đi hai bước một, chớp mắt đã ra khỏi cửa nhà.
Đến bệnh viện cấp cứu, bác sĩ y tá vội vàng đón người bệnh.
“Tiên sinh, xin hỏi anh là người nhà của người bệnh phải không?” Bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra, nhìn anh hỏi.
“Vâng, tôi là chồng cô ấy.” Tư Đồ Thận bước lên trên, lập tức gật đầu trả lời.
Lời vừa nói ra, anh không kìm được có chút sững sờ, bắt đầu từ khi nào, thân phận như thế đã bị chôn sâu trong lòng, bây giờ lại có thể buột mồm nói ra.
“ Vậy thì mời ký tên ở đây, người bệnh bị viêm ruột thừa cấp tính, phải lập tức chuẩn bị tiến hành phẫu thuật!” Bác sĩ đưa đơn đồng ý phẫu thuật ra.
“Được!” Anh đón lấy, ký tên, thận trọng còn hơn lúc bình thường ký hợp đồng.
Khi đưa đơn lại, anh hỏi: “Không có chuyện gì lớn phải không? Chỉ là viêm ruột thừa phải không?”
“Đúng, viêm ruột thừa, sau khi phẫu thuật là không sao, không cần lo lắng.” Bác sĩ rất có kinh nghiệm cười nói, nói xong cầm tờ đơn đồng ý phẫu thuật đã được ký, quay người dặn dò y tá chuẩn bị.
Bệnh viện Tam Giáp rất có tiếng, chưa đến năm phút, phòng phẫu thuật đã chuẩn bị xong, Tần Tô được thay quần áo bệnh nhân nằm trên giường bệnh, bác sĩ y tá vây quanh đưa cô vào phòng phẫu thuật.
Tư Đồ Thận đi đi lại lại, mặc dù bác sĩ cũng nói rõ chỉ là viêm ruột thừa, sau khi phẫu thuật sẽ không sao, nhưng anh căng thẳng không thả lỏng được.
“Đợi một chút.”
Cánh cửa phòng phẫu thuật cảm ứng tiếng được mở ra, người trên giường bệnh đột nhiên lên tiếng.
Tư Đồ Thận thấy thế, cau mày càng chặt hơn.
“Tư Đồ Thận…”
Thấy cô dồn hết sức vẫy tay về phía anh, người đàn ông sải chân bước lên trước, giọng nói khẽ khàng: “Sao thế?”
Tần Tô trong lòng ủ ê, cố chịu cơn đau, cô nỗ lực mấp máy môi: “Anh về đi, việc còn lại tôi có thể tự lo được.”
“Biết rồi.” Tư Đồ Thận nắm chặt tay, trả lời nhanh chóng.
Ánh đèn đỏ biểu thị trong công việc sáng lên, người đàn ông thu lại ánh mắt sốt sắng, quay người đi về phía thang máy, bước chân càng lúc càng nhanh, nhưng, đi được một nửa lại dừng lại.
Trên nền đất bên ngoài phòng phẫu thuật có bóng người kéo dài, ánh đèn hắt bên trên có chút lạnh lẽo.
Ấm áp
Đêm, party ở bên ngoài.
Hình thức buffet, trên bàn ăn hình bán đảo kiểu cách Trung Tây mỹ vị, các loại rượu nước đầy đủ, bên cạnh hồ hơi bị ánh đèn hắt lên phản ánh lấp lánh.
Tần Tô mặc chiếc váy cúp ngực màu trắng, lộ ra đôi chân trắng ngần, đôi giày cao gót màu bạc khiến cô càng thêm duyên dáng thướt tha.
Nâng một ly rượu cocktail lên, cô đưa lên môi nhấp từng ngụm, những người quen lần lượt đến, cô bước đến chào hỏi, nói chuyện thân quen.
“Tần Tô, chiếc váy này của cô thật đẹp!”
Vừa quay người, đằng sau cô có hai ba người con gái vây quanh, một người trong đó cười khen.
Người đến chẳng có ý tốt gì!
Người con gái lên tiếng là tuyển thủ trong cuộc thi biện luận thời gian trước bị cô PK, khi kết thúc người con gái không phục tìm cô để lí luận, chê cô ở trên sân khấu nói khó nghe. Nhưng Tần Tô là ai chứ, trong trường đều có tiếng tăm, chẳng chút khách sao, trước mặt mọi người châm chọc khiêu khích khiến người con gái đó phải đỏ khoang mắt.
“Cảm ơn cô, cô cũng rất xinh đẹp.” Tần Tô nhìn chiếc váy kiểu gần như thế trên người đối phương, nhoẻn miệng cười trả lời.
Nơi nhiều người sợ nhất là đụng hàng, cho nên thù mới cộng thêm hận cũ, vẻ bực tức trong mắt người con gái đó cô có thể nhìn thấy rõ ràng, chỉ là không có tâm trạng, không muốn dây dưa với bọn họ nhiều, muốn đi sang chỗ khác: “Mọi người tiếp tục nhé, tôi đi lấy chút đồ ăn.”
Vừa quay người bước đi, chân đã bị người khác cố tình ngáng, trong lòng Tần Tô thầm trách mình coi thường kẻ địch.
Cô quên mất, mình bước lên trước chính là đứng ở bên hồ bơi, lúc này ngã nhào xuống, nước sủi lên, lập tức thu hút tất cả ánh nhìn trong party.
May là cô biết bơi, có thể trèo lên bờ nhanh nhất, không đến nỗi thảm hại, nhưng chất liệu vải khi xuống nước toàn bộ dính sát vào người…hai tay vòng quanh vai che chắn bộ phận quan trọng, đợi cả buổi cũng không có ai đến đưa khăn mặt.
“ Ối, cô không sao chứ?” Người con gái mặc chiếc váy màu trắng như thế hỏi han, ngạc nhiên nhìn cô, vẻ mặt vô tội.
Trong lòng Tần Tô cười khẩy, đang định đả kích lại, bên vai ấm áp, có chiếc áo khoác rộng choàng lên người cô.
“Có thể đứng lên được không?” Người đàn ông quỳ người xuống, dìu vai cô dậy.
Lúc đó, Tần Tô 18 tuổi ngẩng đầu, nhìn ánh mắt anh, trong khoảnh khắc chỉ cảm thấy, lấp lánh ánh sao, một chút ấm áp cũng không át được ánh mắt lạnh của anh.
Bố mẹ ly dị lúc tám tuổi, cô đã nếm được cảm giác cô đơn lạnh giá quanh mình, cho nên ấm áp vụt đến, đủ khiến cô vương vấn đến nhiều năm sau này.
⬅ Trước Tiếp ➡