“Ừ.” Tần Tô rất thất vọng, trên mặt vẫn cười.
Tư Đồ Thận cũng không nói thêm gì, xoay người đi về phía cổng chỗ thi công, không bao lâu sau, anh đã đi tới bên cạnh xe, trực tiếp mở cửa xe ngồi xuống.
Khi khởi động động cơ, đôi mắt đen thuận thế ngẩng đầu, xuyên qua kính chắn gió nhìn hiện trường thi công phía trước.
Người phụ nữ đã tập trung lại vào công việc, trên tay cầm một bản vẽ, đi đến chỗ nào cũng sẽ dừng lại dặn dò vài câu. So sánh ngày thường bước đi như bay, động tác chân hôm nay tương đối thong thả.
Ánh mắt anh rời khỏi khuôn mặt nhỏ, dừng lại ở bàn tay che bụng phải của cô
Lúc mới rời đi, trong thoáng chốc đó, lời anh muốn dặn dò cô “Chú ý thân thể, cẩn thận vết mổ” suýt buột miệng thốt ra, nhưng cũng chỉ là suýt.
Một hơi thả lỏng ra, Tư Đồ Thận lại cảm thấy thật may mắn.
Bởi vì quan tâm cô như vậy, thật sự không phù hợp với bọn họ, hoặc là nói chuẩn xác ra, không phù hợp với anh và cô.
Điều cô đã từng làm với anh, cho tới nay anh vẫn không thể tiêu tan.
******************************
Tiết trời ngày tháng ba ấm áp.
Ở cửa bệnh viện, Q7 màu trắng dừng ở nơi đó.
Tần Tô mới tháo đai an toàn ngồi ở trên ghế điều khiển, bé kính chiếu hậu về phía mình, tìm chiếc dây thun buộc tóc, nhoáng cái chiếc đuôi ngựa đã xong.
Tai trái đeo tai nghe Bluetooth, bên trong có tiếng trợ lý đang báo cáo công việc, cô nghe, thi thoảng đáp một câu.
“Đúng rồi, có tin tức của Dịch Giang Nam chưa?” Nhớ tới vụ hợp tác với Dịch thị, Tần Tô hỏi.
“Không ạ, lúc trước tôi đã gọi điện thoại rất nhiều lần, nhưng đều nói Dịch tổng không rảnh.” Nữ trợ lý cung kính trả lời ở bên kia đầu điện thoại.
“Ừ, tôi đã biết.” Tần Tô nhíu mày, khi sắp cúp điện thoại, cô lại tiếp tục, “Tiểu Văn, giúp tôi tra hành trình Dịch tổng, sau đó gửi tin nhắn cho tôi.”
Kết thúc cuộc gọi, cô duỗi tay bẻ kính chiếu hậu về, vừa lúc nhìn thấy bạn tốt ngồi ghế phụ, đang ngồi ở nơi đó vùi đầu cắt móng tay trên khăn giấy, không khỏi ghét bỏ, “Cậu cẩn thận một chút, đừng để móng tay rơi trên xe mình!”
“Dịch Giang Nam? Oa, tên nghe ngầu quá đi! Có phải là đại soái ca hay không?” Lộ Tích Quân nghe thấy cả quá trình cô gọi điện thoại, khoa trương kêu.
“Ừ, vừa giàu lại còn thân sĩ, tiếc là cậu không có cơ hội!”
“Ai nói, không cho thì mình sẽ làm cho có cơ hội!”
Nghe vậy, Tần Tô từ phát ra tiếng cười nhạo từ trong mũi, không cho là đúng.
“Anh ấy…… Có lẽ sắp đính hôn.” Biểu cảm trên mặt Lộ Tích Quân ảm đạm, giọng cô nhẹ nhàng.
Tần Tô sửng sốt, cũng thu lại biểu cảm, lặng thinh hồi lâu.
Lúc lâu sau, cô mới nghiêm túc mở miệng, “Tiểu Quân, vừa lúc nhân cơ hội này, cậu cũng tìm người tốt kết hôn với mình đi, an ổn sinh hoạt.”
“Tại sao lại đối xử tốt với mình, mà không phải là mình thích?” Lộ Tích Quân đang nghiêng mặt quay đầu, nhíu mày hỏi cô, cũng như đang hỏi chính mình.
Tần Tô cười một cái, giọng nói như phát ra từ đáy lòng, “Như vậy quá mệt mỏi, cũng quá khổ.”
Tình cờ thế
“Tại sao lại đối xử tốt với mình, mà không phải là mình thích?” Lộ Tích Quân đang nghiêng mặt quay đầu, nhíu mày hỏi cô, cũng như đang hỏi chính mình.
Tần Tô cười một cái, giọng nói như phát ra từ đáy lòng, “Như vậy quá mệt mỏi, cũng quá khổ.”
Đáy mắt cô chợt lóe vẻ đau xót thoáng qua, Lộ Tích Quân trong thoáng ấy cũng xúc động.
Tiểu Quân, mình sẽ kết hôn! Về sau mình là người có gia đình, hâm mộ ghen tị mình đi!
Lộ Tích Quân nhớ rõ rành mạch, lời cô nói với cô ấy sau khi cô và Tư Đồ Thận nhận chứng nhận kết hôn, lúc ấy giọng cô trong sáng lại tràn ngập hy vọng, thoả thuê mãn nguyện, giống như ngày mai là sự tốt đẹp cô mong đợi……
“Tô Tô, cậu hối hận sao? Kết hôn với Tư Đồ Thận.” Lộ Tích Quân không kìm được hỏi.
Tần Tô nghe xong, mãi không lên tiếng.
Một lúc lâu sau, cô mới quay đầu nhìn về phía bạn tốt, giọng dịu dàng bất đắc dĩ, “Mình không biết. Mỗi người có lẽ đều sẽ có rất nhiều chuyện hối hận, nhưng trên đời này lại không có thuốc hối hận. Huống chi…… Tiểu Quân, sau khi yêu một người, phần còn lại là những điều không tự nguyện, đúng cũng được mà sai cũng được, hối hận cũng thế mà không hối hận cũng thế, mình chỉ có thể tự gánh vác.”
Bầu không khí bên trong xe dường như cũng bị hai người lây nhiễm, bao phủ một tầng đau thương nhạt mà sâu sắc.
******************************
Trại nuôi ngựa lộ thiên, chỗ khoảng sân trống trải.
Tần Tô lựa chọn mãi ở chuồng ngựa, dưới sự trợ giúp của người huấn luyện ngựa, chọn được một con trông khá dịu ngoan.
Tiếp nhận cương ngựa và roi ngựa, cô dắt ngựa đi vào sân bên trong, chờ khi nhìn thấy người đàn ông phía trước cách đó không xa dẫn ngựa đi, bước chân lập tức thả chậm.
Chờ khoảng cách hai người có thể thấy rõ ràng mặt đôi bên, cô mới kinh ngạc chào hỏi, “A, Dịch tổng, tình cờ thế!”
Dịch Giang Nam đang nói chuyện cùng người bên cạnh nghe tiếng nhìn qua, không khỏi nhướng mày.
Cô gái mặc đồ cưỡi ngựa ôm eo màu nâu, quần cưỡi ngựa màu trắng dém trong đôi ủng đen cao đến đầu gối, giữa gương mặt xinh đẹp tản ra tư thế oai hùng, đi từng bước một chậm rãi đến.
Dịch Giang Nam cảm thấy, chỗ sâu nhất đáy lòng dường như buông lỏng.
“Tình cờ thật.” Nhìn cô gái đã đứng ở trước mắt, Dịch Giang Nam cũng cười.
“Xem ra hai ta thật sự có duyên ” Tần Tô mặt không đỏ tim không đập nhanh nói, sau đó xoay người lấy món đồ từ trên yên ngựa, đưa qua phía anh, “Dịch tổng, cái này cho anh.”
“Hửm?” Dịch Giang Nam nhướng mày, duỗi tay nhận lấy.
Là một quyển sách nhỏ đóng gáy, mở ra bên trong có rất nhiều danh thiếp nhà hàng ở trên, đều là đồ ăn Thượng Hải, hơn nữa phía dưới mỗi trang đều có ghi chú về các món ăn đặc trưng bằng kiểu chữ năm dấu chấm bên dưới, nhìn ra được người sửa sang lại đã hao tâm và tỉ mỉ.
Khép quyển sách lại, Dịch Giang Nam nhìn về phía Tần Tô, ánh mắt sâu xa.
Giống như lần trước gặp mặt, cô đưa đậu ngũ vị hương, thật ra không phải thứ quý trọng gì, nhưng vừa lúc cũng không có cách nào dùng giá cả cân nhắc.
“Đừng nhìn tôi như vậy, đây là tôi dặn trợ lý làm cho, có công lao cũng ở chỗ cô ấy Tần Tô chớp mắt với anh, biểu cảm không công không nhận lộc.
“Tần tổng, đúng là tình cờ thật!” Dịch Giang Nam ước lượng quyển sách nhỏ trong tay, nhướng mày.
Thấy thế, Tần Tô xấu hổ cười, “Ha ha, được rồi, tôi thừa nhận đây là cuộc gặp mặt bất ngờ được sắp xếp.”