⬅ Trước Tiếp ➡
******************************
Trong khu dân cư cao cấp vành đai hai.
Tần tô xách túi nilon đựng nguyên liệu thực phẩm bước xuống từ chiếc Q7 màu trắng, đi thang máy lên đến tầng 19, sau khi nhập mật khẩu, cánh cửa chống trộm điện tử có tiếng mở ra, đã có ánh đèn hắt ra từ khe cửa.
“Châu Châu, mẹ về rồi!” Cô cúi người thay giày, miệng hét lớn.
Không có tiếng reo hò vừa non nớt vừa dễ thương của con trai như mọi khi, Tần Tô không khỏi nhíu mày, không kịp cởi áo khoác liền bước vào trong.
Trên chiếc ghế sô pha trong phòng khách, có một cậu bé đang nép mình ở đó, đặt cằm trên đầu gối, trên tay cầm một bức tranh vẽ bằng sáp màu, móng tay đang gẩy gẩy bên trên một cách tủi thân.
“Châu Châu, sao vậy? Mẹ về mà con không ra đón sao?” Tần Tô đi tới, ngồi xổm xuống, lòng bàn tay trắng mịn đặt lên đỉnh đầu của con trai, ánh mắt liếc nhìn qua bức tranh, bên trên có nhà, có cây, có hoa, có mây trắng, còn có một gia đình ba người đang cười tươi.
Với lời nói nhẹ nhàng của cô, cuối cùng cậu nhóc cũng từ từ ngẩng đầu lên, nhưng đôi mắt đỏ hoe kia lại khiến tim cô quặn thắt.
“Mẹ ơi, có phải…… cha thực sự rất ghét con không?”
Giọng của đứa trẻ thì thầm, âm cuối nghẹn ngào.
Trực tiếp
“Mẹ ơi, có phải…… cha thực sự rất ghét con không?” Cậu nhóc ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn cô, giọng nói thì thầm, âm cuối nghẹn ngào.
Tần Tô, người luôn miệng lưỡi nhất khi đối mặt với khách hàng thời gian qua, lúc này lại có chút hoang mang khi bị con trai hỏi.
Tư Đồ Thận không thích cuộc hôn nhân này, không thích cái nhà này, không thích cô, thậm chí cũng…… không thích Châu Châu.
Từ lúc mang thai đến lúc sắp chuyển dạ, sự chào đời của đứa trẻ này không phải là điều anh muốn, mà là do cô kiên quyết gả cho anh, nên cô có thể hiểu, hiểu được tất cả sự không cam tâm, không hài lòng và không tình nguyện của anh.
Khi anh ôm một nữ ngôi sao có một cái tên hay đi “công tác” ở nước ngoài, con của họ chào đời, với sự tức giận của bà nội, anh đến bệnh viện, nhưng không đến ôm con dưới sự ngưỡng mộ của mọi người. Một cái, thực sự chỉ nhìn một cái, sau đó lặng lẽ rời đi mà không nói lời nào.
Tần Tô ngồi trên sô pha, vươn tay ôm con trai vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng nhỏ nhắn của cậu.
Cặp lông mày nam tính như nhau, đôi mắt đen sáng như nhau, kể cả sống mũi cao cũng đều như được tạc từ cùng một khuôn với Tư Đồ Thận, cậu nhóc càng lớn càng giống anh……
“Châu Châu, sao cha lại ghét con được, không được nghĩ linh tinh, cũng không được nói linh tinh!”
“Nhưng mà…… nhưng con đã cho cha xem bức tranh sáp màu mà con đã được giải nhất ở trường mẫu giáo, cha nói sao cũng được, không liên quan đến cha, hơn nữa…… cha còn nói con kiêu ngạo, tự mãn, khiến cha thấy mất mặt……” Cậu nhóc càng nói giọng càng nhỏ, trong mắt lại ngân ngấn nước.
Tần Tô ngoài mặt không có gì, nhưng trong lòng lại rất đau.
Thậm chí, cô có thể tưởng tượng được, con trai nhìn thấy cha khó khắn lắm mới về nhà, vừa hưng phấn vừa gượng gạo muốn thể hiện bản thân, nhưng lại bị dội một gáo nước lạnh thấu tim.
“Châu Châu, chẳng phải là mẹ đã nói với con rồi sao, cha không ghét con, cha…… rất yêu con! Cha nói như vậy là vì cha làm việc mệt quá, cha vừa giúp mẹ lấy được một mảnh đất rất nhiều tiền đó! Lúc con mệt thì tâm trạng cũng không tốt có đúng không?”
“Thật không ạ?” Cậu nhóc tuổi còn nhỏ nên rất dễ bị thuyết phục.
Nhìn thấy bộ dạng đáng thương của con trai trong lòng, Tần Tô cố gắng giữ nụ cười trên mặt không đổi, khẳng định đáp: “Thật.”
Đây không phải là lần đầu tiên cô nói dối như vậy, nhưng mỗi lần như vậy, vẫn rất khó khăn.
“Lúc mẹ đi làm về đã mua củ sen mà con thích ăn nhất trong siêu thị, buổi tối chúng ta làm món thịt xào củ sen có được không? Thêm món súp trứng tôm nõn nữa?” Tần Tô dùng đồ ăn để đánh lạc hướng sự chú ý của con trai.
Quả nhiên, cậu nhóc lập tức nín khóc và cười, miệng réo lên: “Ồ yeah, con muốn ăn thịt xào củ sen và súp trứng!”
Đuổi theo bóng dáng nhỏ bé của con trai đang chạy nhảy vào phòng bếp, Tần Tô dừng lại ở cầu thang, ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, trong thư phòng có ánh đèn ấm áp, nhưng lại cách xa thăm thẳm.
******************************
Đêm đầu xuân ở miền Bắc trời rất lạnh.
Cho dù có cửa sổ kín gió, Tần Tô vẫn kéo từng lớp rèm vừa dày vừa nặng vào, sau đó mới nhẹ nhàng bước lại bên giường, vén chăn lên nằm xuống.
Dường như bị ảnh hưởng bởi chuyện ban ngày, cậu nhóc vẫn cau mày trong giấc mơ, cái miệng nhỏ vô thức mấp máy.
“Con ngoan, ngủ đi, yên tâm mà ngủ, có mẹ ở đây.” Cô dùng ngón giữa nhẹ nhàng vuốt thẳng chỗ giữa hai lông mày của con trai, thì thầm vào tai con.
Cảm nhận được sự che chở của mẹ, Tiểu Châu Châu dần dần ngủ ngon.
Tần Tô vẫn luôn ngủ không sâu, cho nên khi có tiếng mở cửa ở phòng ngủ bên cạnh, cô đã tỉnh rồi, sau đó tiếng bước chân vững vàng càng lúc càng lớn.
“Kẹt ~~”
Cánh cửa chạm nổi màu trắng bị đẩy ra, Tư Đồ Thận đứng ngược sáng, cơ bụng sáu múi đều đặn, trên người chỉ có một chiếc khăn tắm quấn ngang hông ôm lấy bờ mông cường tráng.
Tần Tô vội vàng ngồi dậy, sợ con trai bị đánh thức, sau đó mới chậm rãi ngước mắt nhìn anh.
“Tần Tô, tôi muốn.”
Biểu cảm của người đàn ông không thay đổi, trực tiếp nói ra ham muốn trong lòng.
Nỗi đau của cô
Kết hôn sáu năm, đương nhiên là cô biết anh muốn gì.
Mỗi lần khi anh muốn làm, anh đều trực tiếp nói ra như vậy, không có lời âu yếm nào, cũng không có khung cảnh lãng mạn.
Tình dục là nghĩa vụ giữa vợ và chồng, hơn nữa, cô yêu anh, căn bản không muốn chạy trốn.
“Được.” Tần Tô gật đầu, đáy mắt vẫn luôn bình tĩnh.
Chờ sau khi bóng dáng to lớn rời đi, bước chân xa dần, cô mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, may mà ánh sáng rất tối, gò má ửng hồng của cô cũng không bị lộ ra.
Dù đã quen từ lâu, nhưng dù sao cô vẫn là một người phụ nữ, có sự e thẹn và rụt rè của vốn có của phụ nữ.
Cô bước xuống giường, cẩn thận nhét góc chăn, rồi vỗ về cậu nhóc đang ngủ mấy cái, sau khi xác định cậu vẫn đang ngủ ngon, Tần Tô mới từ từ bước ra khỏi cửa.
******************************
Ban đêm, thực sự rất lạnh.
Tư Đồ Thận đứng bên cửa sổ, đưa điếu thuốc trong tay lên miệng, hít mạnh một hơi, mùi thuốc lá từ miệng xộc lên chóp mũi, rồi lan đến tận bụng, nhưng vẫn không thể nén được sự khô nóng trong cơ thể anh như mọi khi.
Cơ thể con người có một chiếc chìa khóa, một khi ham muốn được mở ra, thực sự rất, rất khó kiểm soát.
⬅ Trước Tiếp ➡