Ánh mắt nhìn về phía trước, Tần Tô nín thở tập trung lái xe. Trong lòng cô không ngừng nói với bản thân: trẻ con luôn nói thật, trẻ con luôn nói thật!
Trường đua ngựa
Ở trường đua ngựa.
Hai con ngựa hồng mã một cao một thấp được một nam một nữ chầm chậm dắt vào trong.
Những con ngựa lần này cũng được lựa chọn cẩn thận, mặc dù chúng có vẻ ngoan ngoãn hơn nhiều so với lần trước, nhưng Tần Tô vẫn rụt rè như sợ bị rắn cắn.
“Yên tâm, lần này chúng ta không thi đấu. Lát nữa tôi sẽ dạy cô cưỡi ngựa.” Dịch Giang Nam nhìn thấy suy nghĩ của cô, anh vỗ nhẹ vào lưng chú ngựa mà cô đang dắt.
“A, không cần đâu.” Tần Tô giật mình, xua xua tay.
“Đừng ngại, tôi dạy cô. Lần sau nếu cô còn có ý định đến trường đua ngựa bàn chuyện kinh doanh thì cũng không phải liều mạng thi đấu với người khác.” Dịch Giang Nam thoái thác, cố ý nói ra chuyện ngã ngựa lần trước để trêu cô.
“Nhờ phước đức của ai chứ!” Hai người cũng xem như quen thân nên Tần Tô không nhịn được liền đáp trả lại.
Âm cuối cùng của cô hơi cao lên, nghe có vài phần hờn dỗi, hơn nữa, khoảnh khắc cô trừng mắt nhìn anh tựa như hoa quỳnh nở rộ khắc sâu vào trái tim Dịch Giang Nam.
Kìm nén sự rung động trong lòng, Dịch Giang Nam dời ánh mắt, “Suýt chút nữa tôi quên mất thứ này.”
“Hả? Đây là cái gì?” Tần Tố nhận món đồ anh đưa cho cô, thắc mắc hỏi.
“Tuyển tập thơ Đường, Tống từ. Cái này không phải cho cô mà cho cậu bạn nhỏ Châu Châu.” Dịch Giang Nam cười, giải thích.
“Cái này……” Nghe vậy cô lập tức cay mày.
“Đừng cảm thấy áp lực. Chỉ là tôi rất thích trẻ con, con trai của cô lại đáng yêu, miệng lưỡi ngọt ngào đương nhiên tôi càng thích thằng bé rồi!” Thấy cô cau mày, Dịch Giang Nam vội vàng nói. Anh khựng lại, thở dài một hơi mới nói tiếp: “Khi tôi và vợ cũ ly hôn, những cái khác chẳng thiếu gì, chỉ là cả hai không có con cái, bây giờ nghĩ lại cảm thấy thật đáng tiếc.”
Nghe anh nói như vậy, Tần Tô mới thở phào nhẹ nhõm, nỗi lo ẩn giấu trong lòng cuối cùng cũng buông xuống được.
Tần Tô không còn một cô gái ngây thơ, cộng thêm tâm tư nhạy cảm vốn có của phụ nữ, đối phương có tình ý với mình hay không, ít nhiều cô cũng sẽ cảm nhận được. Vì vậy khi cô cố ý tiết lộ chuyện mình đã kết hôn và có con cho anh biết, cô không nhận ra sự khác thường nào của anh.
Hiện tại, anh lại đối xử với Châu Châu tốt như vậy, cô rất sợ anh có tâm tư khác. Nhưng nghe anh giải thích rõ ràng như vậy, cô có chút xấu hổ.
“Dịch tổng, tôi thay con trai tôi cảm ơn anh.” Khóe môi khẽ cong lên, Tần Tô chân thành nói.
Dịch Giang Nam cũng mỉm cười, “Mặc dù chúng ta bắt đầu từ chuyện làm ăn, nhưng cũng được xem một nửa là bạn rồi, cô không cần nói những lời khách sáo như vậy. Hơn nữa, tôi có thể bảo đảm, tôi hoàn toàn không có ý đồ gì cả!”
“Dịch tổng!” Lời nói vừa dứt khiến Tần Tô có chút không được tự nhiên.
“Nói chuyện như vậy đủ rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu học kỹ thuật cưỡi ngựa. Tôi thu phí không cao đâu.” Dịch Giang Nam thu lại nụ cười, giả bộ nghiêm túc.
Thấy vậy Tần Tô tươi cười, nắm chặt dây cương chuẩn bị nhảy lên ngựa.
“Sao vậy?” Thấy chân cô đã đặt lên kiềng nhưng lại chần chừ không thực hiện động tác tiếp theo, Dịch Giang Nam liền hỏi.
Giống như lần trước, ánh mắt cô nhìn về hướng trường đua ngựa bên cạnh, nhưng khoảng cách quá xa, cô chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy ba bóng người đang đi lại.
“Không có gì, hình như tôi nhìn thấy người quen thôi.” Tần Tô lắc đầu.
“Vậy có cần qua đó chào hỏi không? Chúng ta cũng không vội học cưỡi ngựa.” Dịch Giang Nam quan tâm nói.
“Không cần, không có chuyện gì cả.” Cô vẫn lắc. Cho đến khi bóng người kia biến mất khỏi tầm nhìn, cô mới thu ánh mắt lại, nhưng khẽ cau mày.
Trong đầu hiện lên hình bóng người đàn ông quen thuộc và cô gái xinh đẹp đi bên cạnh anh, cảnh tượng đó cứ tái hiện mãi.
Cô đột nhiên nhớ đến cuộc điện thoại mà anh nhận được trước khi vội vàng rời khỏi nhà cũ, Lộ Tích Quân cũng từng nói với cô: Tối qua hình như tớ nhìn thấy chồng cậu đi cùng một cô gái, có lẽ thỉnh thoảng gặp dịp mua vui……
Các chú
Sân bay.
Bất cứ lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt, Tần Tô đứng trong đám đông chờ cả nửa ngày, đến khi cô sắp không còn kiên nhẫn thì người được đón liền ung dung, chậm rãi bước ra.
Người đàn ông khoác trên mình chiếc áo gió mang hơi thở cổ xưa, mỗi hành động cử chỉ đều có cảm giác giống con cháu nhà danh sĩ thời trước. Nhưng khóe miệng anh ta hiện lên nụ cười tà mị như có như không, cộng thêm đôi mắt khi không cười trông rất đào hoa, dọc đường đã trêu ghẹo vô số ong bướm.
Thấy anh ta cũng nhìn thấy mình, Tần Tô xoay người đi ra ngoài, vừa đi được vài bước liền cảm nhận hơi ấm trên vai.
“Tiểu Tô Tô, cậu đợi mình lâu lắm phải không? Sắp nổi cơn tam bình rồi?” Khâu Cảnh Diệp bước đến gần, cợt nhả nói.
“Bỏ cái tay dơ bẩn của cậu ra, đừng lúc nào cũng xem tớ giống mấy cô gái lẳng lơ của cậu.” Tần Tô hất vai hai cái, hất tay anh ta ra, vừa ghét bỏ vừa khinh bỉ.
“Nếu như cậu muốn, tớ chắc chắn sẽ hầu hạ cậu hai tay hai chân luôn. Hơn nữa tớ tuyệt đối có thể cam đoan mỗi ngày một lần sáng, trưa, chiều, còn hơn ở bên cạnh tên mất hồn Tư Đồ Thận kia!”
Khâu Cảnh Diệp và cô, cộng thêm Lộ Tích Quân, ba người đã chơi với nhau từ thời còn học đại học. Vì vậy tình bạn đã gần mười năm, trước mặt người khác là một cảnh sát Khâu trầm tĩnh và quyến rũ, nhưng trước mặt cô lại hèn hạ, vô liêm sỉ.
Khi anh ta sán miệng lại gần, cô liền giơ tay tát một cái và chế giễu anh ta: “Bị dồn nén thành ra thế này sao?”
Khâu Cảnh Diệp bị đánh đau liền xuýt xoa, rên rỉ, ậm ừ xem như đáp lại cô.
“Này, sao tớ không nhìn thấy cô trợ lý kia của cậu vậy?” Ngồi vào chiếc Q7, Khâu Cảnh Diệp liền nhìn trái nhìn phải.
“Cậu không được có ý đồ gì với cô ấy. Cô ấy sắp kết hôn rồi.” Tần Tô cảnh cáo.
Khâu Cảnh Diệp bị đả kích, lập tức khoa trương hét lên: “Trời ạ, không phải chứ! Tại sao những người mà tớ thích đều kết hôn hết rồi!”
Tần Tô thấy vậy, trong lòng thầm vui. Trong những người mà anh thích có một người là cô. Năm đó anh ta được rất nhiều cô gái say đắm, nhưng anh ta lại gửi một bức thư tình cho cô, cô thậm chí không thèm đọc nó đã trực tiếp ném vào thùng rác, hành động ấy đã hoàn toàn làm tổn thương trái tim đầy kiêu hãnh lại mỏng manh của chàng trai trẻ.
Thấy nụ cười vừa đắc ý vừa chế nhạo của cô, Khâu Cảnh Diệp càng tổn thương hơn. Anh ta trì hoãn hơn nửa ngày mới lên tiếng: “Nói việc chính đi. Rốt cuộc cậu muốn tớ điều tra cái gì?”
“Điều tra một người.” Tần Tô cũng thu lại nụ cười.
“Tên gì?” Khâu Cảnh Diệp nhướng mày hỏi.
“…… Tớ không biết.” Cô cau mày, mím môi nói.
“Đ*t, không biết? Cậu muốn tớ điều tra cái gì, thật sự nghĩ tớ là vạn năng sao!” Khâu Cảnh Diệp bất mãn kêu lên.
Nhìn thấy vẻ mặt của cô khác thường, anh ta cũng cau mày, trầm giọng hỏi: “Là phụ nữ sao?”
“Ừ.” Tần Tô gật đầu.
Hôm qua nữ thư ký báo cho cô biết số tiền kia đã lưu động trong bệnh viện, nhưng cô muốn tiếp tục điều tra lại không thể tra được bất kỳ điều gì, rất rõ ràng có người dùng quan hệ để che dấu mạng lưới, trong lòng cô lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo. Vì vậy cô mới tìm đến Khâu Cảnh Diệp, anh ta làm việc ở cục thành phố, điều tra một người dễ như trở bàn tay.