Tối hôm trước cô ở lại hiện trường rất lâu, buổi sáng Tần Tô đã ở trên giường rất lâu, nếu không phải cậu nhóc lăn lộn trên người cô, cô thật muốn ngủ cả ngày.
Tiểu Châu Châu được dì Lý đưa đến công viên trong khu chơi, trong nhà rất trống trải, rảnh rỗi không có việc gì làm, cô định nấu một ít súp chim bồ câu, buổi tối vừa vặn có thể ăn.
Lấy bồ câu đã làm sạch trong tủ lạnh ra, chần qua nước nóng rồi cho vào nồi súp, cho hành và gừng đã thái trên thớt và nấm hương, măng khô đã ngâm nước vào nồi, khi sôi thì đổ thêm một ít rượu nấu ăn vào.
Nhìn thời gian cũng không vội, Tần Tô cho lửa nhỏ một chút, hầm từ từ.
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng động, sau đó là tiếng bước chân quen thuộc, cô không khỏi thò đầu nhìn ra ngoài bếp.
Người đàn ông cầm điện thoại trên tay đang từ sảnh bước lên lầu, từng bước vững chãi, chiếc áo khoác vừa người, màu đậm và chỉnh tề, thu lại các góc cạnh của anh.
Sau vài giây im lặng, Tần Tô cởi tạp dề trên người, đi ra khỏi phòng bếp, cũng từ từ đi về phía cầu thang.
Sau khi trở lại phòng ngủ, rồi đến phòng bên cạnh, cô đứng ở cửa, giơ tay gõ hai lần, bên trong không có tiếng động, cô cũng không khách sáo, trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Tư Đồ Thận hình như vừa thay xong quần áo, đang giơ tay đóng cúc áo sơ mi, không thèm ngẩng đầu nhìn cô.
Người đàn ông có một đôi mắt lạnh lùng và xa cách, đặc biệt là khi không nói chuyện, rất khó tiếp cận. Nhưng đối với Tần Tô mà nói cũng không tệ, sau nhiều năm như vậy, cô đã quen từ lâu rồi.
“Có chuyện gì sao?” Tư Đồ Thận cuối cùng cũng lên tiếng dưới ánh mắt bình tĩnh của cô.
Tần Tô bước tới, ném toàn bộ những thứ ôm trong tay lên bàn, có mấy xấp báo và ảnh, ngoài ra còn có USB và đĩa CD. Tiêu đề tin tức bên trên lại là anh, nắm tay sao nữ cùng vào khách sạn tình tứ cả một đêm, tất cả các chi tiết đều được các tay săn ảnh chụp lại rất rõ ràng.
“Công ty vừa lấy được mảnh đất ở Giang Bắc, hiện tại giá trị cổ phiếu đã tăng hơn nhiều so với năm ngoái, phiền Giám đốc Thận đừng tung tin tức vào lúc này để gây thêm phiền phức nữa, cho dù anh có trống rỗng cô đơn như nào, cũng phải thận trọng một chút, đừng có để bị chụp được như một kẻ ngốc.” Tần Tô ôm lấy vai anh, giọng nói rất bình tĩnh, giống như đang cùng anh thảo luận một vụ hợp tác.
“Phiền phức ở đâu? Không phải cô đều xử lý sạch sẽ rồi sao.” Tư Đồ Thận khẽ cười, nháy mắt thoáng qua.
Tờ báo là ấn bản đầu tiên, căn bản không in hàng loạt, rõ ràng là ai đó đã dìm xuống.
“Thời hạn bàn giao tòa nhà trên đường ra sân bay rất ngắn, hầu như ngày nào tôi cũng phải chạy qua chạy lại giữa công ty và công trường, bên cung cấp trang trí nội thất sau này cũng có chút vấn đề, tôi đã phải phân thân rồi, không có thời gian để xử lý thói phong lưu của anh đâu!” Tần Tô có chút đau đầu, day trán.
Sau khi Tư Đồ Thận cài xong cúc áo cuối cùng, rất nghiêm túc dò xét khuôn mặt cô, đột nhiên cười như không cười nhướng mày: “Cho nên là, muốn ly hôn sao?”
******************************
Bầu trời đêm với những vì sao.
Vì chỉ có một thư phòng nên Tư Đồ Thận tuyệt đối không bao giờ muốn dùng chung với cô, nên cô đã thiết kế một chiếc bàn dài cạnh cửa sổ phòng ngủ và phủ một tấm thảm mỏng, có thể tùy ý làm việc hoặc uống trà.
Tần Tô ngồi khoanh chân trước bàn dài, một tay chống cằm, đuôi mắt hơi nhướng lên nhìn vào một điểm nào đó trên bàn. Bởi vì hàng mi dài chớp chớp dưới ánh đèn, nhìn không rõ cảm xúc bên trong.
“Không.”
Ban ngày khi Tư Đồ Thận nói ra chuyện ly hôn như vậy, một giây sau cô bình tĩnh trả lời anh không chút do dự.
Khóe mắt và khóe miệng cô đều giãn ra sáng ngời với người đàn ông, chỉ có bàn tay sau lưng, xương ngón tay đang gắt gao nắm chặt.
“Mẹ, con uống hết sữa rồi!” Cậu nhóc cầm cái cốc không nhảy tới.
Tần Tô bị cắt ngang dòng suy nghĩ, ngước mắt lên dịu dàng nói với con trai: “Ngoan lắm, con đi đánh răng rửa mặt đi, lát nữa mẹ sẽ kể chuyện Aladdin và cây đèn thần cho con nghe.”
“Vâng ạ!” Tiêu Châu Châu lập tức lao vào phòng tắm.
Tiếng vòi nước róc rách vang lên, cô cúi đầu mở ngăn kéo, lấy tập tài liệu phía dưới cùng ra. Đây là thứ Tư Đồ Thận đưa cho cô sau 1 tháng kết hôn, trang cuối cùng có chữ ký anh đã ký từ lâu.
Bốn chữ được in đậm trên giấy A4: Thỏa thuận ly hôn.
Có chuyện gì sao?
Cho nên, muốn ly hôn sao?
Sáu năm sau khi kết hôn, đây không phải là lần đầu tiên anh nhắc đến chuyện này, ngay từ khi anh đưa cho cô thỏa thuận ly hôn, cô đã biết anh rất muốn chấm dứt cuộc hôn nhân ràng buộc hai người này.
Nếu như tâm trạng tốt, cô sẽ trả lời anh như hôm nay, nhưng nếu tâm trạng không tốt, cô sẽ trực tiếp mặc kệ anh. Nhưng cô dù sao vẫn khiến anh hiểu một điều, dù thế nào đi nữa, cô cũng sẽ không ly hôn.
Cuộc hôn nhân này đến như thế nào, Tần Tô biết rõ nhất, vì con trai và cũng vì bản thân, cô không thể dễ dàng buông xuôi. Cô là một người quả cảm như vậy, cô sẽ không buông bỏ những gì mình muốn và sẽ không hối hận về những gì mình đã làm.
Không xem chữ ký cứng cáp mạnh mẽ nữa, cô đặt tài liệu lại vào ngăn kéo rồi đứng dậy, thời gian ngồi khoanh chân hơi dài, hai chân hơi tê, cũng may là không giống như trái tim, vận động một chút là được.
“Mẹ ơi, mẹ ơi, mau qua đây, con muốn nghe Aladdin và cây đèn thần!” Đúng lúc cậu nhóc chạy ra từ phòng tắm, vừa vẫy tay vừa la hét leo lên giường, hai chiếc dép gấu bị cậu ném lung tung.
“Được.” Cuối cùng Tần Tô nở nụ cười.
May mắn là trên đời này vẫn còn có con trai cô khiến cô không còn sầu khổ.
******************************
Buổi chiều, trong phòng họp.
Cửa chớp cản bớt ánh nắng bên ngoài cửa sổ, trong phòng sáng sủa nhưng không bị nắng chiếu vào, tất cả mọi người chăm chú lắng nghe phương án tổng thể do bộ phận thiết kế đưa ra.
Tất cả các phòng ban đều cùng nhau hợp tác mở đường cho mảnh đất ở Giang Bắc, phương án do phòng thiết kế cung cấp cũng rất xuất sắc, mỗi người đều muốn thể hiện thế mạnh của mình để phát triển trong tương lai.
Tư Đồ Thận ngồi ở vị trí đầu tiên bên trái bàn hội nghị, anh trước giờ không nói nhiều, lắng nghe cẩn thận, thỉnh thoảng khẽ gật đầu với điểm mình đồng tình, nhưng……
Đôi mắt đen láy nhìn người phụ nữ đối diện, cô là người luôn tham công tiếc việc, luôn cẩn trọng trong mọi việc, lại thường xuyên bị phân tâm trong cuộc họp.
Kết thúc cuộc họp, một hàng người bước ra khỏi phòng họp và trở về phòng ban của mình, tiếp tục công việc sau đó.
Thang máy đi lên, người đàn ông từ trong bước ra và ung dung đi về phía văn phòng, người luôn bám theo sau khiến anh ta quay người lại.
“Có chuyện gì sao?” Anh trước giờ đều không rảnh rỗi để vòng vo với cô.
Tần Tô ôm vai nhìn anh, hình như đây là câu anh nói với cô nhiều nhất, dửng dưng, lạnh nhạt, thậm chí có chút khinh thường: Có chuyện gì sao?
“Nếu không có chuyện thì tôi đâu rảnh để đi theo sau anh như vậy? Hoặc là chuyện công việc, hoặc là truyền hình trực tiếp hiện trường cho họ như thế nào?” Cô nghiêng người nhường một phần lối ra, cười rạng rỡ.
Tư Đồ Thận không bận tâm lời trêu chọc trong lời nói của cô, đi thẳng đến bàn làm việc ngồi xuống, mở máy tính lên quan sát một vài mảnh đất do chính phủ đầu tư gần đây.
Một nắm đấm đánh vào cây bông, Tần Tô cũng cảm thấy nhàm chán, thu lại cảm xúc, nghiêm nghị nói: “Lúc sáng bà nội gọi điện bảo buổi tối về nhà cũ ăn cơm.”
Quả nhiên, sau khi nghe xong người đàn ông lập tức cau mày.
Cô lại tiếp tục chậm rãi nói: “Hình như hai chị họ của bà nội cũng đến, còn dẫn theo con gái và cháu ngoại, có rất nhiều người náo nhiệt, nghe đâu ăn xong sẽ chơi mạt chược cùng nhau. Thế này đi, anh giúp tôi một việc, buổi tối tôi sẽ giúp anh giảng hòa với bà nội.”
Tư Đồ Thận ghét nhất cô bảy và dì tám tụ tập với nhau, chuyện nhà chuyện cửa, khiến người khác đau đầu muốn chết.