⬅ Trước Tiếp ➡

hơn hẳn.
“Dạo này chú bận nhiều việc, có lẽ hai ngày tới sẽ không ở đây.
Cháu ở lại ngoan ngoãn nhé, tự lo cho mình được không?” Lần hiếm hoi, Nguyễn Hạo Thịnh không giữ vẻ mặt lạnh lùng, giọng anh dịu hẳn đi.
Thẩm Thất Thất không cần nghĩ ngợi, lập tức gật đầu “Chú cứ yên tâm đi, cháu tự lo được mà ” “Ừm, ngoan lắm.” Nguyễn Hạo Thịnh hài lòng, chỉ về phía phòng tắm “Bây giờ đi tắm, rồi lên giường ngủ ngay.
Làm được không?” "Được ạ " Thẩm Thất Thất lập tức đáp ngay, xoay người chạy thẳng vào phòng tắm, hoàn toàn không nhận ra mình đã rơi vào bẫy của người đàn ông kia.
Chiêu này gọi là gì nhỉ?
Dẫn dắt từng bước, dụ dỗ từng chút một Khóe môi Nguyễn Hạo Thịnh khẽ giật, dường như có chút ý cười, nhưng khi anh cúi đầu, tầm mắt lại rơi vào tấm bản đồ trước mặt.
Lúc này, khuôn mặt điển trai lập tức trở nên lạnh lùng, nghiêm nghị, không để lộ chút cảm xúc nào.
Nếu có ai đó vô tình nhìn thấy khoảnh khắc vừa rồi, chắc chắn sẽ dụi mắt, tự hỏi có phải mình hoa mắt nhìn nhầm hay không.
Trong phòng tắm, Thẩm Thất Thất loay hoay một lúc lâu mà vẫn chưa chịu bước ra.
Nguyễn Hạo Thịnh vẫn tập trung nghiên cứu bản đồ, hoàn toàn không để ý cô nhóc kia đã ở trong đó bao lâụ Mãi đến khi anh bừng tỉnh nhận ra, Thẩm Thất Thất đã biến mất hơn một tiếng đồng hồ.
Không ổn rồi Cô nhóc đó đang làm gì trong đó vậy?
Lẽ nào xảy ra chuyện gì rồi sao?
Anh đứng bật dậy, sải bước đến cửa phòng tắm, gõ nhẹ lên cánh cửa "Nhóc con?
Nhóc con, nghe thấy không?" Vài giây sau, một giọng nói mềm mại truyền ra "Chú ơi…" "Sao vẫn chưa xong nữa?" Nguyễn Hạo Thịnh nhíu mày, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng chặt, trong lòng cân nhắc có nên phá cửa xông vào hay không.
Nhưng lại sợ dọa cô nhóc bên trong sợ chết khiếp.
Bên trong, Thẩm Thất Thất khẽ cắn môi, giọng nhỏ xíu vang lên "Chú ơi… ờm… chú có thể ra ngoài một lát không ạ?
Cháu… cháu quên lấy quần áo thay rồi…" Nghe vậy, Nguyễn Hạo Thịnh im lặng.
Cô nhóc này… đúng là ngốc quá đi mất "Được, chú ra ngoài ngay." Anh dứt lời, xoay người bước nhanh ra ban công, trước khi đi còn không quên tiện tay đóng cửa lại.
Vài phút sau, cửa phòng tắm khẽ mở ra.
Một cái đầu nhỏ thò ra trước, Thẩm Thất Thất len lén quan sát xung quanh.
Thấy trong phòng không có ai, cửa cũng đã đóng, cô mới rón rén bước ra.
Lúc này, cô nhóc hoàn toàn không mảnh vải che thân, làn da trắng nõn như ngọc ánh lên dưới ánh đèn, ửng hồng mê người.
Cô nhón chân chạy đến tủ quần áo, mở ra lục lọi.
Nhưng bên trong toàn là đồ của Nguyễn Hạo Thịnh Lựa chọn một hồi, cuối cùng cô bèn ôm lấy một chiếc sơ mi màu xanh lục quân đội, ôm chặt vào người rồi lom khom chạy nhanh về phòng tắm.
Bên ngoài, ban công tràn ngập ánh trăng bạc.
Nguyễn Hạo Thịnh đứng thẳng tắp, thân hình cao lớn một nửa ẩn trong bóng tối.
Đôi mắt sắc bén như chim ưng, dõi về phía bầu trời xa xăm.
Gương mặt lạnh lùng, xa cách, ánh mắt sâu thẳm tựa như đáy biển không thể dò.
Nguyễn Hạo Thịnh đứng thẳng tắp ngoài ban công, đêm đầu hè không quá nóng cũng không quá lạnh, làn gió nhẹ nhàng thổi qua khiến tâm trạng thật dễ chịụ Những lính gác đứng bên ngoài, nhìn thấy sếp mình đứng im như vậy, đều không khỏi nhìn nhau ngạc nhiên, chẳng hiểu tình huống này là sao.
Đứng khoảng mười phút, Nguyễn Hạo


⬅ Trước Tiếp ➡