Chương 25
mà cứ động tí là khóc, không thấy xấu hổ à?” Anh lạnh giọng trách móc, nhưng bàn tay to thô ráp lại dịu dàng lau nước mắt trên mặt cô.
Trên con đường rợp bóng cây, một người đàn ông quân phục cao lớn, lạnh lùng tàn nhẫn có tiếng, lại lần đầu tiên để lộ vẻ dịu dàng yêu thương.
Đôi tay to lớn dễ dàng bao trọn gương mặt nhỏ nhắn của cô, động tác lau nước mắt ôn nhu đến mức khiến người ngoài nhìn vào cũng phải ngỡ ngàng.
Hôm nay là lần đầu tiên Tiểu Lý chứng kiến thủ trưởng nhà mình có dáng vẻ dịu dàng đến vậy.
“Chú…” Thẩm Thất Thất sợ hãi ngẩng mặt lên, ngoan ngoãn để Nguyễn Hạo Thịnh lau nước mắt cho mình.
Cô không dám chống đối, cũng không dám khóc nữa, chỉ tròn mắt đỏ hoe nhìn anh, trông chẳng khác nào một con nai con đáng thương.
Người đàn ông thấy dáng vẻ này của cô, cũng không nỡ trách phạt thêm.
Anh bỗng dưng hất tay buông cô ra, sắc mặt lạnh tanh, xoay người bỏ đi, không nói một câu, trên người như tỏa ra khí lạnh.
Cái đồ nhóc con này, đúng là khắc tinh của anh Thẩm Thất Thất bị dọa đến sững sờ, đứng chôn chân tại chỗ, không biết phải làm gì.
Từ xa, Tiểu Lý chạy lại, nhìn theo bóng lưng thủ trưởng rồi quay sang nói với Thẩm Thất Thất “Ôi trời ơi, tiểu tổ tông ạ Thủ trưởng hôm nay bận đến mức một hạt cơm cũng chưa ăn Chiều nay còn đặc biệt về để ăn tối với cô, ai ngờ cô lại chạy biến mất dạng, tìm không thấy đâu, làm thủ trưởng tức giận mắng cả buổi.
May mà sau đó nghe nói trường bắn có thi đấu, nhớ cô thích náo nhiệt nên bọn tôi mới tìm ra được cô ở đây.” Nói rồi, Tiểu Lý thở dài “Haizz, cô đừng giận dỗi với thủ trưởng nữa, khuyên anh ấy ăn chút gì đi.
Dạo này công việc bận rộn, nhưng sức khỏe vẫn là quan trọng nhất ” “Chú cả ngày chưa ăn gì ư?” Thẩm Thất Thất ngước mắt nhìn Tiểu Lý, giọng khàn khàn.
“Đúng vậy ” Nhắc đến chuyện này, Tiểu Lý cũng phát cáu “Thủ trưởng suốt buổi họp chỉ uống mấy ngụm trà thôi.
Đám nhóc ở sở chỉ huy không biết nghĩ gì mà pha trà đặc quánh, uống khi bụng đói thì hại dạ dày lắm Tôi còn chưa kịp…” “Ôi trời, tiểu tổ tông ” Tiểu Lý còn chưa nói hết câu, Thẩm Thất Thất bỗng dưng lao vụt đi về phía Nguyễn Hạo Thịnh, khiến anh không kịp phản ứng.
Đến khi nhận ra, anh ta lập tức co chân chạy theo.
… Khi Thẩm Thất Thất theo Nguyễn Hạo Thịnh về nhà, Lý Tâm Dao đang đứng ngoài cửa, mặt đầy lo lắng.
Nhìn thấy bọn họ trở về, cô ta lập tức vui mừng chạy ra đón.
“Thất Thất, con chạy đi đâu vậy?
Quân khu rộng thế này, lỡ có chuyện gì xảy ra thì dì biết ăn nói với chị con thế nào đây?
Làm dì lo chết mất ” Nói rồi, đôi mắt cô ấy đỏ hoe.
Đi phía sau Nguyễn Hạo Thịnh, Thẩm Thất Thất ngước nhìn Lý Tâm Dao, thấy cô ta lo lắng như vậy, trong lòng cũng áy náy “Con xin lỗi, dì nhỏ, đã làm dì lo lắng.” “Không sao, con không có chuyện gì là tốt rồi ” Lý Tâm Dao lén nhìn sang Nguyễn Hạo Thịnh, thấy anh vẫn lạnh lùng, cô ta lập tức quay lại hỏi Thẩm Thất Thất “Thất Thất, có chuyện gì không?” “Không có ạ.” Thẩm Thất Thất lắc đầu, thấy Nguyễn Hạo Thịnh đã đi vào trong, cô cũng vội vã theo saụ “Tiểu Lý, tiễn Trung úy Lý về đi.” Mọi người vừa vào đến nhà, giọng nói lạnh lùng của Nguyễn Hạo Thịnh đã vang lên.
“Rõ, thủ trưởng ” Tiểu Lý