⬅ Trước Tiếp ➡
Vậy mà thật sự muốn làm cho Yến Văn Bách hết giận
"Nếu người nhà Giang thiếu mặc kệ, vậy hôm nay tôi đành chịu mệt, thay người nhà Giang thiếu dạy cậu một chút cái gì gọi là lễ phép, quy củ." Biểu tình trên mặt Cố Tuyết Nghi bất động, nhưng trở tay lại quất tới một roi.
Một roi kia quất vào lưng Giang Tĩnh.
Giang Tĩnh đau đến "ngaó một tiếng, trong phút chốc phảng phất như cả người đều bị một roi này quất đến vỡ ra. Cậu ta vội vàng trốn sang bên cạnh, vừa trốn vừa giận dữ hô to "Cô điên rồi sao? Cô dám đánh tôi "
Yến Văn Bách cũng kinh hãi, vội vàng lui về phía sau hai bước, miễn cho mình đi theo gặp nạn.
Cô sẽ không ... Sẽ không phải là nguyên nhân mà Cố Tuyết Nghi một hai muốn dẫn bọn họ rời khỏi cục cảnh sát trước? Chính là vì để thuận tiện xuống tay đánh người hơn?
Giang Tĩnh là con út trong nhà, không xuất sắc bằng mấy người khác trong Giang gia, trong nhà cũng không quan tâm cậu ta quá nhiều, quản giáo cũng rất ít. Hơn nữa còn có một người chú từng vào quân đội, cậu ta học quyền cước từ chú của mình không ít lần, vì thế từ nhỏ đã bất khả chiến bại trong cái vòng tròn này.
Đây thật đúng là lần đầu tiên Giang Tĩnh bị đánh.
Hơn nữa mẹ nó còn là lần đầu tiên bị phụ nữ đánh ... Đau đau đau đau
Giang Tĩnh liều mạng né tránh, lại phát hiện thế nhưng mình tránh không thoát Cậu ta cắn răng một cái, bằng bất cứ giá nào Nhất định hôm nay lão tử sẽ đánh phụ nữ ... Mẹ nó đau đau đau
Cố Tuyết Nghi căn bản không để lại cơ hội phản kích cho Giang Tĩnh. Chút công phu khoa tay múa chân của Giang Tĩnh thật đúng là không đủ để cô nhìn vào mắt, cô muốn thu thập cậu ta là chuyện vô cùng đơn giản.
Yến Văn Bách ở một bên nhìn, cành nhìn mí mắt nhảy đến càng nhanh,......
Cậu ta trơ mắt nhìn Giang Tĩnh muốn trốn cũng trốn không thoát, phản kháng cũng phản kháng không lại ... Chỉ nhìn thôi cũng đều cảm thấy đau đớn.
Trước kia cậu ta cũng không biết, hóa ra Cố Tuyết Nghi lại lợi hại như vậy
"Được rồi, mẹ kiếp, đừng đánh, đau, tôi phải vào bệnh viện..."
"Yến phu nhân "
"Cố…Cố tỷ, Cố tỷ "
"Không phải, chị dâu, em cũng gọi chị là chị dâu được chứ?"
"Cô mà đánh tiếp tôi liền..."
"Mách phụ huynh?" Cố Tuyết Nghi không nóng không lạnh nói tiếp nửa câu saụ
Giang Tĩnh thoáng cái đem những đến bên miệng nuốt trở vào.
Nếu cậu ta thật sự làm như vậy, chính mình còn có mặt mũi sao? Còn không phải là vừa bị đánh vừa mất mặt sao
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi được chưa?" Giang Tĩnh nghiến răng nghiến lợi nói.
Đàn ông tốt, co được dãn được, không thể bị người ta đánh chết ở Yến gia được Trước kia thật đúng là không biết thắt lưng đánh trên người lại đau như vậy ... Da thịt nóng rực, một roi đánh xuống, giống như muốn đem máu thịt chia ra ... Có lẽ mười đại cực hình của Mãn Thanh cũng giống như vậy đi.
Thật đúng là không chống cự được
Cố Tuyết Nghi dừng tay lại.
Lại nhìn Giang Tĩnh, cậu ta ôm đầu khom lưng, co thành một đoàn ngồi xổm trên mặt đất. Khóe miệng Yến Văn Bách giật giật. Cậu ta chưa từng thấy qua bộ dáng kinh người của Giang Tĩnh như vậy.
"Xin lỗi đi." Cố Tuyết Nghi cúi đầu rũ mắt, chậm rãi cuộn thắt lưng trong tay lên.

⬅ Trước Tiếp ➡