Không đợi Cố Tuyết Nghi lên tiếng, nói đúng, cô ấy không dám đi đối diện với ánh mắt của Cố Tuyết Nghi, Yến Văn Xu vội vàng lộc cộc chạy ra khỏi Yến gia.
Vẫn là thiếu kiên nhẫn, cô mới nói hai ba câu, Yến Văn Xu đã lập tức tin.
So với những đứa con của Thịnh gia, Yến văn Xu vẫn còn ngu ngốc như cũ. Nhưng thật dễ thương khi có vài phần đáng yêụ..
Cố Tuyết Nghi không ngăn cản Yến văn Xu giải quyết.
Cô gái nhỏ phải một mình va vào tường nam, như vậy cô mới ý thức được, không phải ai cũng ủng hộ mình, tôn trọng, mà không có một chút tính toán...
Cố tuyết nghi lại cầm ly sữa lên, nhấp một ngụm rồi lên lầu tiếp tục học cách sử dụng͟͟ máy tính xách tay.
Nhân tiện cũng cần tích hợp tất cả thông tin hôm trước mình xem ở kho tổng hợp lại toàn bộ.
Và còn có thư ký Trần.
Cố Tuyết Nghi lấy đïện thoại di động ra, gõ một tin nhắn bằng bính âm không quen thuộc và gửi cho Trần Vu Cẩn
Hôm qua thư ký Trần làm việc vất vả, sáng sớm ở Bình Cốc rấtlạnh, thư ký Trần nên chú ý nghỉ ngơi. Nếu cần có thể đun một ít canh gừng để bồi bổ cơ thể và xua tan cảm lạnh.
Khoảnh khắc Trần Vu Cẩn nghe thấy âm thanh thông báo của tin nhắn văn bản, anh ấy the0 bản năng cảm thấy rằng nó có thể là từ Cố Tuyết Nghii gửi tới.
Tình cờ lúc này trợ lý đang điều chỉnh PPT.
Trần Vu Cẩn cúi đầu và lấy đïện thoại ra.
...Đó thực sự là Cố Tuyết Nghi.
Sáng sớm ở Bình Cốc rấtlạnh...
Trời lạnh.
Những ngón tay của Trần Vu Cẩn nắm chặt đïện thoại, cổ họng anh ngứa ngáy và anh không nhịn được hắt hơi một cái.
Người tɾong phòng họp đồng loạt nhìn về phía Trần Vu Cẩn, vô số quan tâm giống như mảnh giấy vụn bay về phía anh ta "Trần tổng, không sao chứ?"
" Trần Tổng có cần đi bệnh viện không?"
" Trần Tổng tối hôm qua mất ngủ sao? Tôi thấy mắt Trần Tổng đang sưng lên."
" Trần Tổng vẫn khăng khăng chóng đỡ muốn tham dự hội nghị như thế này, Anh ấy thực sự là hình mẫu lí tưởng của tôi ..."
Mất ngủ?
Đương nhiên anh ta sẽ không nói cho bất luận ai biết chuyện anh ta đi Bình Cốc đón gió lạnh mấy tiếng đồng hồ, làm một chuyện vô nghĩa nhất, vô lý nhất tɾong đời này
Trần Vu Cẩn mỉm cười và không trả lời bọn họ. Anh cúi đầu lại đọc tin nhắn.
Canh gừng?...
Không chịu đựng.
Có thể thử xem.
Đầu này, Yến Văn Xu bước nhanh ra khỏi Yến gia, sau đó tự mình gọi xe, vừa lái ra ngoài đã gọi đïện thoại cho người đại diện của Tưởng Mộng.
Thời điểm Cố Tuyết Nghi xuống lầu vào phòng ăn, thật ra Yến Văn Xu đang dùng đïện thoại lướt Instagram và weibo.
Đề tài về Cố Tuyết Nghi và Tưởng Mộng tương đối náo nhiệt, cô ấy vừa vào đã có thể nhìn thấy không ít bình luận mắng chửi Tưởng Mộng. Mặc dù còn có một bộ phận nhỏ người hâm mộ vẫn đang tẩy trắng cho thần tượng, nhưng chỉ riêng nội dung hiện có tɾong khu vực bình luận cũng đủ khiến cho Yến Văn Xu mở rộng tầm mắt.
Yến văn Xu càng nhìn nó, cô ấy càng cảm thấy tức giận, lại càng nhìn nó cô càng cảm thấy chột dạ.
Tưởng Mộng đã làm một chuyện tồi tệ như vậy
Mà chính mình thậm chí còn đưa cô ta đến tham dự Yến tiệc
Mình là não lợn sao?