⬅ Trước Tiếp ➡
đây chẳng khác nào cắt đứt mạch máu sống của cô ta.
Thực sự là lỗ mãng..
.Ít nhất cũng phải mang the0 hai bảo tiêu bên người rồi mới đi vấn tội chứ.
Ngón tay Cố Tuyết Nghi trượt xuống.
Nhìn thấy một cái weibo khác.
@ Yến Văn Xu Nhìn cho rõ đây, đây là Yến phu nhân.
Ảnh
Cố Tuyết Nghi khẽ nhấc mày.
Quả nhiên vẫn còn cách nghĩ như đứa trẻ…..
Lỗ mãng cũng đáng yêu đấy.
Cô đứng dậy “Giản tiên sinh và thư ký Trần xem trước, tôi phải rời đi một lúc….”
“Phu nhân đi đâu”, lời vừa tới bên miệng, lại bị Trần Vu Cẩn nuốt về...
Việc này chưa đến phiên anh quản.
Cố Tuyết Nghi hướng về phía hai người gật đầu, lễ tiết như cũ không thiếu sót, sau đó cô mở cửa, bước nhanh ra ngoài.
Cô trên đường tới đây chỉ mang the0 một vệ sĩ.
Đương nhiên không tính là ít.
Nhưng Cố Tuyết Nghi sẽ không tùy tiện đặt mình vào nguy hiểm, cô dừng lại, quay đầu lại mở cửa, hỏi "Thư ký Trần có thể cho tôi mượn vệ sĩ dùng một lát không?"
Động tác của Giản Xương Minh khẽ khựng lại “Vệ sĩ của tôi có thể cho Yến phu nhân mượn.”
Trần Vu Cẩn lên tiếng chậm một bước ……………..
Chuông cửa lại vang lên, nhưng lần này Tưởng Mộng và người đại diện của cô ta không còn sợ hãi nữa mà cảm thấy nhẹ nhõm.
Tưởng Mộng đưa tay dụi dụi khóe mắt càng đỏ hơn, sau đó đi tới mở cửa, giọng nói yếu ớt khổ sở "...anh đến rồi."
Tuy nhiên, Tào gia Diệp đã đẩy Tưởng Mộng ra và sải bước nhanh về phía cửa.
“Người đâu?” Hắn trầm mặc hỏi.
Tưởng Mộng bị đẩy ra không kịp phòng bị, biểu tình trên mặt thay đổi, một tay che bụng.
Trong khoảnh khắc, cô ta hận vì sao bản thân không phải là tình nhân của Yến Triều, mà lại có quan hệ với tên không có chút tiền đồ nào như Tào Gia Diệp.
“Người….
người… đang ở bên tɾong.” Tưởng Mộng cố nở ra nụ cười.
Tào gia Diệp bước qua lối vào và nhìn thấy Yến văn Xụ
Người đại diện đang đứng canh tɾong đó, vừa nhìn thấy hắn, lập tức đứng dậy, muốn gọi “Tào tổng”, lại không dám gọi.
Yến Văn Xu ngồi trên ghế, quét mắt cười lạnh nói “Có cái gì không dám gọi? Đây không phải là Tào tổng sao? Ai lại không biết Tào tổng cơ chứ?”
Nhà họ Giản và nhà họ Yến giao hảo, Yến Văn Xu đương nhiên cũng có ấn tượng về chồng của Giản Nhuế.
Tào gia Diệp mặt biến sắc , anh ta không ngờ lại bị nhận ra khi đội mũ, đe0 khẩu trang và đe0 kính râm.
May thay, hắn sau khi rời khỏi biệt thự, cố tình chạy xe mấy vòng trên đường cao tốc, tốn hết mấy tiếng đồng hồ lăn lộn, cuối cùng mới chạy tới chỗ của Tưởng Mộng.Nếu không, Giản Nhuế sợ rằng cũng biết được.
Tào gia Diệp tháo khẩu trang và kính râm, hướng về Yến văn Xu rồi khẽ mỉm cười "Tôi nhận được cuộc gọi nói rằng có người đến chỗ ở của nghệ sĩ chúng tôi quấy rối. Vì vậy, tôi đến đây để xem. Không ngờ đó lại là Yến tiểu thư."

⬅ Trước Tiếp ➡