⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy rằng chỉ có hai người, nhưng Giản Xương Minh rấtnghiêm túc nói “Bọn họ đều từng huấn luyện tại trường dành cho lính đánh thuê tại nước ngoài, thân thủ bất phàm, ý thức cảnh giác cũng rấtma͙nh.”
Tất nhiên Giản Xương Minh không thể, và anh ấy sẽ không cho cô ấy mượn tất cả. Với tư cách của anh ta, không có đủ vệ sĩ xung quanh anh ta, điều đó quá nguy hiểm.
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Cảm ơn Giản tiên Sinh."
Cô lại giơ tay đóng cửa phòng họp lại, sau đó sải bước rời đi.
Giản Xương Minh liếc nhìn cánh cửa đóng chặt "Cô ấy đi tìm Yến văn Xu?"
Em trai và em gái của Yến Triều, không có người nào ở yên cả.
Tổng cộng có 6 vệ sĩ, lại thêm cô, ngồi trên hai chiếc xe.
“Phu nhân, chúng ta đi đâu?” Tài xế hỏi.
Yến Văn Xu khẳng định ở chỗ của Tưởng Mộng.
Cố Tuyết Nghi giơ tay hạ kính xe xuống.
Trần Vu Cẩn đang ngồi tɾong phòng họp nhỏ thì đïện thoại di động của anh đột nhiên re0 lên.
Anh cúi đầu nhặt lên, kinh ngạc nói "phu nhân?"
Bàn tay đang lật giở của Giản Xương Minh dừng lại nhìn Trần Vu Cẩn.
“Địa chỉ của Tưởng Mộng? "
Được, đương nhiên không thành vấn đề, ngài đợi một chút.” Trần Vu Cẩn nói xong liền cúp máy, đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Tưởng Mộng thân là nữ nghệ sĩ, địa chỉ đương nhiên phải được bảo mật.
Nhưng đối với Trần Vu Cẩn mà nói, muốn tìm được địa chỉ dễ vô cùng.
Còn chưa tới hai phút, địa chỉ đã được gửi đến đïện thoại của Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi lấy địa chỉ đưa cho tài xế “Lái xe.”
“Rõ ”
Vệ sĩ nghe vậy mà cảm thấy hơi có chút gì đó không đúng.
Trong hai người họ, một người do thư ký Trần cử và người kia do ông Giản tiên Sinh phái đến . Còn cho rằng cần phải bảo vệ Cố Tuyết Nghi, đưa vị Yến phu nhân này về nhà.Hoặc là làm chút việc gì đó tương đối quan trọng.Nhưng cuộc gọi vừa rồi nhắc đến ai? Tưởng Mộng? Đó không phải là người tự cho mình tình nhân của Yến tổng, nháo đến ồn ào cách đây không lâu sao, là nữ nghệ sĩ Tưởng Mộng? Loay hoay nửa ngày, bọn họ là đi cùng Yến phu nhân đàn áp tiểu tam sao?
Trần Vu Cẩn trở lại phòng họp.
Giản Xương Minh đã đặt những thứ tɾong tay xuống "Muốn địa chỉ của Tưởng Mộng?"
Tính cách của Giản Xương Minh hơi cổ hủ, anh ấy không thích xem phim truyền hình, nếu lần trước Giản Nhuế không nói với anh ấy, anh ấy thậm chí sẽ không biết Tưởng Mộng là ai.
Nhưng bây giờ, anh biết người phụ nữ này chính là người bị giới truyền thông lôi kéo gán lên người Yến Triềụ
Trần Vu Cẩn vội vàng nhíu mày " Đúng"
Anh cũng mới phản ứng lại.
Cố Tuyết Nghi muốn cái này để làm gì? Cô ấy không tìm Yến văn Xu, mà là Tưởng Mộng?
“Không chắc được.” Giản Xương Minh nói ba chữ đơn giản.
Cố Tuyết Nghi so với trước đây thông minh hơn nhiều, cô sẽ không thể nào không nhìn ra mấy trò mèo của Tưởng Mộng….
Sau khi lái xe nửa giờ tɾong dòng xe cộ đông đúc, hai chiếc xe đã đến khu dân cư nơi Tưởng Mộng ở.
Cố Tuyết Nghi đẩy cửa xe bước xuống.
Các nhân viên bảo vệ tɾong khu dân cư đã ngăn họ lại ngay lập tức.
“Không phải người ở đây thì không thể đi vào.”
Cố Tuyết Nghi nửa chừng ngẩng đầu lên, thoáng thấy biển hiệu trên cổng khu dân cư, nhìn quen quen.
Cô nhớ lại một chút.

⬅ Trước Tiếp ➡