"Đó là những gì có tɾong tin tức."
"Chị ở bệnh viện sao?"
"Không phải tôi vào bệnh viện. Là..."
Sau đó Yến văn Gia mới thay đổi lập trường "Ồ, tôi hiểu rồi."
Sau đó cúp đïện thoại.
Cố Tuyết Nghi ...
Cậu ta không quan tâm đến Yến văn Xu sao?
"Yến văn Gia?" Giọng nói của Yến văn Xu đột nhiên vang lên từ bên cạnh.
"À, tôi phải gọi là anh hai của tôi ?."
Yến văn Xu cong môi "...anh ta là một cái rắm... ppt " Yến văn Xu đột ngột chuyển những lời tục tĩu trên môi.
Cố Tuyết Nghi giờ đã biết tại sao Yến văn Gia không đợi cô ấy nói xong.
Yến văn Gia cúp đïện thoại và nhìn chằm chằm vào màn hình đïện thoại một lúc.
Màn hình phản chiếu ảnh của anh ấy một lần nữa.
Các nếp nhăn giữa lông mày đã được làm phẳng một chút.
Yến văn Gia ném đïện thoại cho người đại diện "Tôi đi quay phim."
Anh sải bước tới trước mặt Lý đạo diễn "Hôm nay quay cái gì?"
Lý đạo diễn đắc ý "cảnh thứ 21, 22, hai cảnh Kỳ thật cũng không nhiều, nếu như cảm thấy phiền toái, quay một cảnh cũng được..."
Yến văn Gia uốn ngón tay "Thêm ba cảnh nữa."
Lý đạo diễn ? ? ?
….Bên kia.
"Số đïện thoại bạn gọi đang được gọi tới..." Giang Việt đang cầm đïện thoại .
Giang Tĩnh thò đầu qua và hỏi "anh đã xem tin tức chưa?"
“Ta không mù, ta đương nhiên nhìn thấy.” Giang Việt nói.
Giang Tĩnh nói xong có chút tức giận, hạ giọng nói "anh gọi đïện thoại cho Yến Phu Nhân chào hỏi? Không nghe được sao?"
Giang Việt nhe0 mắt nhìn cậu ta.
Giang Tĩnh vội vã chuồn đi trước.
Giang Việt ngồi đó một lúc, sau đó thuận tay gọi cấp dưới của mình.
Nếu không có tin tức này, con rùa bị te0 nhỏ Tào Da Diệp sẽ không bao giờ nổi lên. ... Nếu Giản Gia không giết Tào Da Diệp, anh ta sẽ giết Tào Da Diệp.
...
Yến văn Xu bên này đã xuống xe và vào cửa, đi tắm và ngủ thiếp đi.
Co vẫn chưa trả áo khoác cho Cố Tuyết Nghi.
Có Bộ lông màu đen với những đốm trắng lớn của Brahma Kamal được in trên đó.
Yến văn Xu nằm trên giường, nhìn chằm chằm Kamal phía trên, Kamal lớn lên dưới màn đêm, trắng trẻo, tao nhã nhưng ngông cuồng. Đó là loài hoa của các vị thần ở Ấn Độ.
Yến văn Xu bàng h0àng nghĩ, giống như Cố Tuyết Nghi.
Cô nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ bình yên.
Mà Cố Tuyết Nghi trở lại phòng ngủ, đọc sách một hồi, sau đó đi phòng tắm tắm rửa.
Những xáo trộn tɾong ngày h0àn toàn không ảnh hưởng đến cô.
Khi cô quay lại, màn hình đïện thoại đột nhiên sáng lên.
Cố Tuyết Nghi nhặt nó lên và nhìn vào.
Là số cô vừa lưụ
Yến văn Gia Tôi đã quay tám cảnh ngày hôm nay.
Cố Tuyết Nghi mím môi cười một tiếng trước khi tắt đïện thoại.
Tại đoàn phim gián điệp.
Lúc đó đã là một giờ sáng.
Đã lâu lắm rồi đạo diễn Lý mới quay phim vui vẻ như vậy, ngay cả các thành viên tɾong đoàn cũng mệt lử.
Khi ngẩng đầu lên, anh ta phát hiện Yến văn Gia đang ngồi ngay ngắn trên ghế, quân phụctrên người còn chưa thay lại vẫn dán mắt vào đïện thoại...
Chẳng nhẽ lại like?
Quản lý vội vàng chạy tới "Nguyên Ca là tên biệt danh mọi người hay gọi Yến văn Gia , nghỉ ngơi đi."
Yến văn Gia nhìn chằm chằm vào hộp thoại trống rỗng.
Có phải vì mình đã vẫn chưa quay đủ cảnh? Nên đối với cô ấy, không đáng nói?
Yến văn Gia ngẩng đầu lên "Thêm hai cảnh nữa."
người quản lí ?