“Ừ.” Cố Tuyết Nghi đi tới trước mặt hắn, ngồi xuống một dãy ghế sô pha bên cạnh.
Yến Văn Hoành lại nói "Hôm nay em đã ăn trưa và ăn tối."
Người giúp việc nghe xong có chút nghi hoặc, thiếu gia nói như vậy... sao nghe như kiểu học sinh tiểu học báo cáo vậy?
Cô hầu gái cẩn thận đảo mắt, rơi vào mặt Yến Văn Hoành, vẻ mặt vẫn rấtngoan, vẫn là cậu bé có đôi mắt tɾong sáng và tính tình tốt.
Chắc chắn, đó chỉ là ảo giác của cô ấy trước đây, phải không?
"Rất tốt." Cố Tuyết Nghi tán thưởng.
Lập tức, nàng sai thị nữ pha một chén trà đen, sau đó quay đầu lại nhìn Yến Văn Hoành vài lần, hỏi "Dạ dày đỡ hơn chưa?"
Yến Văn Hoành nhanh chóng cười và nói "Thoải mái hơn nhiềụ"
"Còn thuốc bác sĩ kê thì sao? Nên uống tɾong bữa ăn." Cố Tuyết Nghi tiếp tục kiên nhẫn hỏi.
Yến Văn Hoành khẽ "à" một tiếng, sau đó giơ tay vỗ trán "Em quên mất "
Cố Tuyết Nghi ra lệnh cho thị nữ ở một bên "Đi lấy hộp thuốc nhỏ tɾong phòng thiếu gia ra."
Người giúp việc lập tức đáp ứng.
Sắc mặt Yến Văn Hoành nhăn thành một đoàn "Thuốc đắng khó nuốt, nuốt vào sẽ buồn nôn, ngủ không ngon..."
"Hãy ăn đồ ngọt khi Em thấy đắng.
Yến Văn Hoành không trả lời, nhưng lặng lẽ ngước mắt nhìn chằm chằm vào Cố Tuyết Nghi.
Lúc này, người giúp việc lấy hộp thuốc ra, những viên thuốc bên tɾong đã được phân loại và sắp xếp, trên đó cũng dán chỉ định của bác sĩ.
Cố Tuyết Nghi nhận lấy, nhìn lướt qua chỉ định của bác sĩ, sau đó lấy thu upốc ra, hỏi "Vậy Em muốn thế nào? Không uống thuốc, lần sau còn đau nữa thì sao?"
Yến Văn Hoành mím môi dưới đến trắng bệch, anh thận trọng hỏi "Vậy nếu Em không ngủ được, chị có thể đọc cho Em nghe giống như hôm đó chị đã làm tɾong bệnh viện được không?"
Vẫn còn nhiều điều về con cái.
Cố Tuyết Nghi nhướng mi "Được. cậu rửa tay trước đi, tự mình uống thuốc đi."
Yến Văn Hoành mím môi và mỉm cười.
Nhà họ Yến không có thói quen ăn đường, huống chi là trẻ con, đương nhiên sẽ không tích trữ đồ ăn vặt như đường.
Cố Tuyết Nghi dừng một chút, sai người đi phòng ßếp lấy một túi đường phèn.
Cô đổ một viên vào lòng bàn tay, khi Yến Văn Hoành khó khăn nhắm mắt nuốt thuốc, cô đưa nó "Ăn kẹo sẽ không đắng."
Lần tới, cô ấy sẽ đi siêu thị và mang về một túi kẹo mà trẻ em yêu thích.
Yến Văn Hoành vẫn còn cảm thấy đắng tɾong miệng, và anh ta mơ hồ đáp lại "À ..."
Sau đó, cậu đột nhiên khom người, nhẹ nhàng lấy kẹo từ tɾong lòng bàn tay Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Y nhíu mày "Lần sau dùng tay."
“Ừm, ừm…” Yến Văn Hoành bỏ đường vào đầu lưỡi, trông càng khó nói hơn và lắp bắp cả câụ
Hương vị của đường phèn là một chút quá ngọt ngào.
Nhưng nó thực sự ngọt ngào, nó chạm vào tận đáy lòng, h0àn toàn át đi vị đắng.
Yến Văn Hoành liếm môi dưới "Uống rồi."
"Vậy lên lầu nghỉ ngơi đi."
"Và chị?"
Cố Tuyết Nghi quay đầu ra lệnh "Để nhà ßếp nấu bữa tối và rửa một ít trái cây."
"Chị dâu không ăn sao?"
"Ừm, ta mặc kệ." Cố Tuyết Nghi thúc giục "Em đi lên lầu đi."
Yến Văn Hoành không hề di chuyển "Chị dâu cùng em uống thuốc, em cũng nên cùng chị dâu ăn cơm."
Cố Tuyết Nghi liếc hắn một cái "Nếu như cậu cảm thấy thoải mái, vậy thì tùy cậụ"