⬅ Trước Tiếp ➡
Ồ, không phải anh ấy vừa hỏi, cô ấy là bạn gái sao?
Chẳng lẽ là hắn nói đúng?
Kim Hàm Học lại nhìn xuống đïện thoại của mình, trên đó có ảnh của Bà Yến.
Anh mơ hồ nhớ rằng tɾong thời gian nghỉ ghi hình ngày hôm đó, Yến Văn Gia dường như đã đăng lại một Weibo liên quan đến Yến Phu Nhân này ...
“Đi thôi, sao còn ngẩn người nữa?” Quản lý vỗ vỗ hắn một cái.
"Ồ, tới đây."
Các nhân viên của trường trung học Hoài Ninh đã nhanh chóng bị xử lý, và đã khởi tố công khai, và họ chỉ còn chờ ngày tòa tuyên án.
Nhưng Cố Tuyết Nghi luôn tuân thủ nguyên tắc không làm việc hoặc làm việc nhưng không trì hoãn.
Vì vậy, lần này cô gọi cho Giang Việt.
Giang Việt nghe đïện thoại rấtnhanh, vừa nhấc máy liền kêu lên "Khách hàng hiếm thấy nha "
Cố Tuyết Nghi giả vờ như không nghe thấy lời trêu chọc của anh, khẽ mỉm cười "Tôi muốn nhờ anh Giang đây giúp một việc."
"Làm sao vậy? Nói cho tôi biết đi." Giang Việt không nhịn được cười nói "Dù sao tôi với Yến Phu Nhân cũng không phải lần đầu tiên cấu kết để làm chuyện xấu đâu ."
“ Đâu có cấu kết làm việc xấu, mỗi lần đều quang minh chính đại, làm thì cũng đều làviệc thiện.” Cố Tuyết Nghi thần sắc không thay đổi.
"Được rồi, Yến Phu Nhân nói xem, lần này là chuyện tốt gì?"
Cố Tuyết Nghi báo ra một loạt địa chỉ "Mảnh đất kia là của Anh đúng không?"
"Đúng vậy ...làm sao?"
“Công ty xây dựng của Giang tiên Sinh có công trường xây dựng ở gần đây, trang bị xe nâng và máy xúc phải không?”
"Ừm"
" tôi mua Chỗ đó , nhờ Giang Tổng chịu liên lụy san bằng chỗ đó đi
Giang Việt, người đang trả lời đïện thoại, ngồi thẳng dậy.
Anh nhanh chóng kiểm tra nơi này.
Địa chỉ là trường trung học Hoài Ninh.
Cô ấy san đất ở trường làm gì vậy?
Hơn nữa……
“Khởi công phải có giấy phép”.
"Giản Xương Minh có."
Giang Việt hít một hơi " cảm tình của Yến phu nhân thật sự ở đây sao? cái này đã Chuẩn bị xong ?"
Anh cũng phải kinh ngạc trước sự kiên quyết của cô.
"Nếu Yến Phu Nhân thật sự ghét ngôi trường này, thật ra rấtdễ dàng giáo huấn những người tɾong trường đó."
"Nhưng để giáo dục những bậc phụ huynh kia thật sự không dễ .
Giang Việt sửng sốt, thật lâu sau mới nói ra một chữ "...Ha ha, không ngờ Yến Phu Nhân lại có nhiều kinh nghiệm giáo dục như vậy."
" . ở nơi đó, sau khi nghe tin sẽ luôn có phụ huynh đi tới. Không có Tiêu hiệu trưởng, còn có Lý hiệu trưởng. Nếu như bị san bằng, mọi người sẽ biết bọn họ đắc tội với nhà tôi. Có người không thể nghe lời nói thật, nhưng phần lớn họ đều là sợ khó, sợ tiền, sợ quyền."Họ Không dám làm điều xấu như vậy nữa
"Cũng có lý, Yến Phu Nhân thật có tâm, nhưng số tiền này..."
“Dù sao cũng là yến Gia.” Cố Tuyết Nghi quẹt thẻ của người khác, nàng làm sao có thể thấy áp lực?
Giang Việt không thể giải thích được tɾong lòng không vui.
Anh nghĩ về mối quan hệ giữa Cố Tuyết Nghi và Yan Triều, nhưng anh không thân thiết như vậy.
"Quên đi, san bằng vùng đất đó đi, không cần nói tiền hay không, mua hay không, hôm nay ta cũng xem tin tức, chính là như vậy cặn bã địa phương, sản bằng cũng không sao, để cho ta Giang Việt cùng bà hưởng vinh hoa, cùng nhau làm việc thiện."
Cố Tuyết Nghi cong môi cười "Vậy thì cảm ơn Giang tiên sinh."
Giang Việt cúp đïện thoại và nhờ người đẩy máy xúc.

⬅ Trước Tiếp ➡