Cố Tuyết Nghi sau đó chậm rãi nói "Nếu chị gái của cậu thông minh, cô ấy nên thuê một giáo viên tốt cho cậu khi đưa cậu vào thành phố lớn, để cậu có thể được nhận vào một trường học tốt bằng bản lĩnh của cậụ Cô ta nuông chiều cậu đã biến cậu thành một thiếu gia ngu dốt. Nhưng mặt khác, cô ta lại đặt những thứ quan trọng giao cho cậu, và trông cậy vào tình chị em cùng nhau đồng lòng để tạo ra một thế giới thuộc về hai người."
Từ khi Bùi Trí Khang chủ động tiếp cận cô, chỉ số thông minh của chị em Bùi gia cũng đã lộ ra h0àn toàn.
Lúc đó cô liền biết Bùi gia không có gì đáng để phải sợ.
Có lẽ Yến Huân Hoa đằng sau mới là nhân vật tàn nhẫn thực sự.
Vào thời cổ đại, nếu một phi tần h0àng gia muốn hỗ trợ người thân của mình, thì trước tiên cô ấy phải ra lệnh cho cha mẹ mình giáo dục anh em tɾong nhà.
Nếu người tɾong nhà cũng không dạy dỗ được, cuối cùng nó sẽ là chướng ngại cản trở mà thôi.
Thà đánh chết tham vọng càng sớm càng tốt.
""Thật sự tâm cao hơn trời, mạng mỏng hơn giấy." Cố Tuyết Nghi nói." .
"Phong Du, anh có phải đã sớm nói dối tôi và chị gái tôi không? Có phải Mấy người cấu kết với nhau làm chuyện xấu?" Bùi Trí Khang mất đi lý trí, lớn tiếng mắng "Cho dù chết, tôi cũng sẽ đem chuyện này nói cho Yến Triều "
. "
Cố Tuyết Nghi có lẽ đã hiểu tâm trạng của Phong Du lúc vừa rồi.
""Nói cậu ngu xuẩn, vậy mà cậu còn không nhận ra." Cố Tuyết Nghi lạnh lùng liếc mắt nhìn Phong Du, nói "Phong tiên sinh vì cái gì muốn bán mấy người cho ta? Là bởi vì Phong tiên sinh chơi đủ rồi, muốn đem quân cờ không còn tác dụng͟͟ ném ra khỏi bàn cờ mà thôi. Ngược lại cậu cũng thật hợp với tâm ý của Phong tổng, tự mình làm chuyện ngu xuẩn. và cậu thật ngu ngốc Nếu chị gái của cậu là người thực hiện cuộc gọi này hôm nay, nói không chừng có thể Bùi gia vẫn còn cơ hội sống."
Phong Du ở một bên nhịn không được cúi đầu cười ra tiếng, tiếng cười trầm thấp châm chọc.
“Ý cô là gì?” Bùi Trí Khang vò đầu bứt tóc.
Anh nghiến răng thật ma͙nh.
Nếu thật sự có thể bắt được Cố Tuyết Nghi, hắn nhất định sẽ để cho nàng khóc ở trên giường của hắn
“Ha ha ha ha.” Phong Du nhịn không được càng cười to hơn.
Cố học Dân sợ hãi đứng bên ngoài quan sát, luôn cảm thấy vị Phong Tổng này nhất thời trông có vẻ u ám và chóc lát lại cười ha ha , giống như bị tâm thần phân liệt. Thảo nào người ta nói ông Phong trở mặt tàn nhẫn, khó nắm bắt và thật đáng sợ.
Phong Du nói "cô ấy nói đúng."
Rồi anh lạnh lùng cúp máy.
Anh ấy sớm đã không muốn chơi đùa với Bùi gia tɾong một thời gian dài.
vậy mà Bùi Trí Khang thậm chí còn nghĩ rằng anh ta sợ Yến Triềụ
Ngược lại còn không nhìn thấy rõ bằng Cố Tuyết Nghi
Phong Du chế nhạo "Người như Bùi Trí Khang làm chó cho người ta cũng không xứng ".
Cố Tuyết Nghi lại quay đầu nhìn Craven "Anh nói tiếp."
Craven đang run lập cập tự cho là đã tránh được một kiếp, đành phải tiếp tục nói tiếp.
Không lâu sau đó.
Điện thoại di động của Phong Du lại vang lên.
“Bùi Lệ Hinh.” Phong Du nhướng mày và nhìn về phía Trần Vu Cẩn.
Trần Vu Cẩn mỉm cười.