"Có cái mẹ mày " Bùi Lệ Hinh mắng "mày có thể dùng đầu óc được không? Trần Vu Cẩn cũng ở hiện trường Phong Du đã trả lời cuộc gọi của mày và chắc chắn sẽ rời đi ngay lập tức. Giờ thì Mày chỉ cần đợi Trần Vu Cẩn rời đi trước khi mày làm bất cứ chuyện gì rồi hẵng động thủ..., chúng ta không có lối thoát nữa rồi, không thể trông cậy được điều gì vào Phong Du .."
Bùi Lệ Hinh càng nói, cô ấy càng cảm thấy bối rối.
Cô ta không thể hiểu được.
rõ ràng là đã phát triển rấttốt ngay từ đầu ...
Yến Triều biến mất và bị Lão Yến Yến Huân Hoa đuổi the0 như một con chó bị lạc, ngay cả Tháp Tháp cũng bị họ mua chuộc.
Có một Phong gia khác ở tɾong nước để giúp đỡ.
Những người còn lại của Yến Gia có mối quan hệ lạnh nhạt với họ Yến Triều, và không ai tɾong số họ có thể can thiệp vào công việc của Yến Thị ...
Làm thế nào mà bây giờ lại phát triển thành như này?
Làm sao lại như vậy?
Ngay khi Phong Du rời đi, Trần Vu Cẩn lên tiếng "phiền Cố tổng và Cố phu nhân tránh đi một chút"
Suốt ngày hôm nay, Cố học Dân đã bị dọa sợ nên lúc này cũng không phản bác nữa, cùng Trương Hân vội vã lên lầụ
Craven bị áp lực tinh thần mãnh liệt, lần nữa quỳ xuống, hắn hoảng sợ không biết mình đã nói bao lâu, nói đến mức mà bản thân cảm thấy hoa mắt chóng mặt...
“ tôi đã nói xong hết rồi.” Craven nuốt nước bọt.
Cố Tuyết Nghi hất cằm " đưa anh ta Lên xe."
Người vệ sĩ đáp ứng và đưa người đàn ông đi trước.
Sau đó Trần Vu Cẩn mới nói "Yến tổng bảo tôi tới đây."
Cố Tuyết Nghi có chút kinh ngạc "Hả?"
"Ấn tượng của Yến tổng về cô ... ừm ... vẫn dừng ở quá khứ, nghĩ rằng cô có thể không xử lý được chuyện như vậy. Cleven là một kẻ lừa đảo rấtcó kinh nghiệm, và anh ta có thể lừa dối Cố Tổng như thể rót canh mê hồn, mặc kệ ngài nói cái gì cũng không được."
Cố Tuyết Nghi gật đầu " là như vậy sao."
vốn ấn tượng của Yến Triều về cô ấy cũng là bản chất con người.
"Nhưng là..." Trần Vu Cẩn chần chừ một chút nói " thời điểm Khi tôi đi vào cửa, tôi cùng Yến tổng nói chuyện đïện thoại, không biết Yến tổng có nghe thấy Phùng Du nói hay không."
"Ừm."
"Cậu không lo lắng ?"
“Yến Triều là người như thế nào?” Cố Tuyết Nghi đột nhiên hỏi.
Trần Vu Cẩn bị câu hỏi chặn lại.
Làm thế nào để mô tả Yến tổng đây?
"Anh ấy thông minh, cho nên anh ấy sẽ không hoài nghi." Cố Tuyết Nghi nói.
Tất nhiên, không thể tránh khỏi cái gai sẽ đâm vào.
Trần Vu Cẩn trả lời, "Vâng."
Mắt anh lóe lên.
Cô ấy tin tưởng ông Yến đến vậy sao?
Trong một khoảnh khắc, Trần Vu Cẩn không thể biết liệu Cố Tuyết Nghi đã thực sự thay đổi hay là chưa bao giờ thay đổi, cô ấy vẫn thích Yến Tổng.
“Đi thôi.” Cố Tuyết Nghi nhàn nhạt nói.
Trần Vu Cẩn đứng dậy ngay lập tức.
"Thư ký Trần đi trước."
"Yến phu nhân không đi sao?"
"Bùi Trí Khang đã cho người sẵn sàng để bắt tôi, nhưng tôi vẫn chưa bị bắt." Cố Tuyết Nghi bình tĩnh nói.
Trần Vu Cẩn cau mày "Thật ra, cô không cần phải làm điều này ..."
Cố Tuyết Nghi "Mỗi người có một tính cách khác nhaụ Tôi chỉ thích nắm quyền chủ động tɾong tay hơn."
Trần Vu Cẩn giật mình.
Anh ấy luôn cảm thấy rằng một ngày nào đó, anh ấy cũng nghe thấy Yến tổng nói điều gì đó tương tự.