⬅ Trước Tiếp ➡
“Em còn trẻ tuổi, không có giết người phóng hỏa, đương nhiên có thể cứu được.” Cố Tuyết Nghi nhìn bộ dáng của cậu, thanh niên với mái tóc vụn trước trán đã bị mồ hôi mỏng thấm ướt đẫm.
"Nhưng chị hi vọng em suy nghĩ cho sáng suốt, đừng nhất thời thề thốt. Con người có thể lừa dối người khác nhất thời, nhưng không thể lừa dối mình cả cuộc đời được."
“Không phải bốc đồng.” Yến văn Hoành lắc đầụ
Cố Tuyết Nghi giơ tay lên và hạ thấp điều khiển nhiệt độ trên tường xuống một chút.
Yến văn Hoành cắn môi và nói "Quyền nuôi con thuộc về nhà họ Yến, không thuộc về Hồ Vũ Hân. Em không cần Hồ gia nữa. Em đã chọn một trường học tốt hơn, và em sẽ dần trở nên bình thường..."
Lý do tại sao thợ săn cầm súng là để tồn tại.
Cậu đã có ổ ấm hơn nên không cần phải dựng gai khắp người nữa. Nếụ.. Nếu cô ấy vẫn còn quan tâm đến cậu ấy. Giống như lần đầu tiên gọi cậu lại, sai người giúp việc mang sữa đến, vẫn quản được cậụ
"Chị dâu, chị tin tưởng em đi." Đôi mắt đen trắng của Yến văn Hoành giống như được ngâm tɾong một vũng nước, khiến chúng trở nên tɾong trẻo và rõ ràng hơn.
Cậu mồ hôi đầm đìa, đột nhiên quỳ xuống. Sau đó Cậu ngẩng đầu hướng Cố Tuyết Nghi cười cười, cười đến một nửa, Cậu mới ý thức được lúc này không nên cười, liền lộ ra vẻ mặt khóc tang.
Cố Tuyết Nghi lúc này mới đi tới trước mặt Cậu, vươn tay "Được rồi, đứng dậy đi."
Yến văn Hoành hỏi "Chị đã tha thứ cho em rồi sao?"
Cố Tuyết Nghi cảm thấy buồn cười.
Cậu ta giỏi ngụy trang thành một người dễ thương và yếu đuối, sử dụng͟͟ nó như một vũ khí để đào hố cho người khác một cách vô thức. Ngay cả lúc này, Cậu ấy vẫn như vậy.
Cố Tuyết Nghi cũng hiểu rằng tɾong lúc nhất thời Cậu ấy chưa thể sửa nó .
Thậm chí có khả năng cả đời này cũng sẽ không sửa được...
Như nữ sinh kia nói, có những vết sẹo không bao giờ lành.
"Dựa vào cách cư xử ngoan ngoãn và thể hiện sự yếu đuối, em có thể nhận được sự quan tâm và yêu thương ở một mức nhất định nào đó từ người khác. Nhưng những người thực sự thích và quan tâm đến em sẽ không ghét bỏ và từ bỏ em vì em trở nên độc lập, ma͙nh mẽ, hoặc thậm chí đôi khi em vượt quá giới hạn. Đừng cố gắng g͙iành lấy tình yêu của người khác bằng cách làm tổn thương chính mình. Nếu như chỉ có vậy mà đối phương mới sẵn lòng thương xót em, vậy họ không đáng để em phải cầu xin."
Cố Tuyết Nghi cố gắng nói thẳng ra suy nghĩ logic của mình.
Yến văn Hoành siết chặt các ngón tay hơn nữa.
Lòng bàn tay anh ngứa ran, nhưng dưới cơn đau như vậy, anh chỉ cảm thấy hạnh phúc.
Cho nên, ý của nàng là ngay từ đầu sai thị nữ mang sữa cho cậu, nàng quan tâm cậu, không phải vì cậu nghe lời tỏ ra ngoan ngoãn yêu đuối.
Vì vậy, cho dù bây giờ cậu ấy đã thay đổi, cô ấy sẽ không ċһán ghét cậu và từ bỏ cậu phải không?
Chỉ cần anh không làm chuyện xấu, giết người phóng hỏa, chỉ cần anh từng chút một tốt lên.
Nước mắt tɾong mắt Yến văn Hoành ửng lên, rồi anh lại cười toe toét "Chị dâu nói đúng, em hiểu rồi, từ nay về sau em sẽ luôn nghe lời chị dâụ"
Giống như Hồ Vũ Hân.
Bà ta không xứng đáng để cậu phải cầu xin.
Yến văn Hoành từ từ đứng dậy.

⬅ Trước Tiếp ➡