⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi có chút khinh thường đối với anh ta, dùng xong liền vứt đi, không nhìn anh ta mấy lần có khuôn mặt tươi cười, nhưng chọc giận anh thì rất giỏi
Còn Yến Triều thì sao?
Làm sao mà cô có thể yêu đến chết đi sống lại được?
Chỉ vì Yến Triều có vẻ ngoài giống như 1 người tốt sao?
Trong vòng chưa đến hai giờ, anh cũng biết tin tức đã bị xóa.
tức giận mắng vào đïện thoại “Lúc bình thường tung tin đồn không phải rấtnhanh sao? Hiện tại kéo đến Yến Triều thì lại còn không dám nói?”
Đầu dây bên kia trả lời "Chúng tôi cũng không dám đắc tội với Yến tổng . Lần này anh Yến Triều trở về rồi. Nhiều người còn chưa nắm rõ tình hình, cũng không dám làm loạn."
Giang Việt "rầm" một tiếng cúp đïện thoại, tɾong lòng nghĩ tôi sẽ tự mình tới.
Nhưng sau khi nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn dừng lại.Không phải là anh sợ Yến Triềụ
Tin tức lúc trước, khẳng định là Cố Tuyết Nghi cũng đã thấy qua, tɾong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra, cô biết anh ta muốn chơi trò gì. Nhưng nếu anh ta muốn tự mình kết thúc, vậy nhất định là trên mặt phải chịu thêm mấy đấm.
Chậc chậc, chẳng lẽ để mọi người vây quanh hỏi anh mặt Giang tổng anh bị sao vậy?
Cũng không thể nói là tối hôm qua lão tử tắm rửa, không cẩn thận bị ngã xuống sàn được?
Ngay cả Bùi Lệ Hinh và cũng biết rằng Yến Triều đã trở lại.
Người của Baoxin nghe thấy tiếng đập phá thường xuyên tɾong văn phòng của ông Pei, sau đó là tiếng khóc yếu ớt dường như bị đè nén và gục xuống.
Bùi Trí Khang vẫn đang suy nghĩ làm thế nào để giết cố Tuyết Nghi.
Tất cả là lỗi của cô ấy
Cô đã nói dối họ
Cô đùa giỡn bọn họ tɾong lòng bàn tay
Cậu ta muốn cô phải khóc lóc và cầu xin mình...
Không đợi Bùi Trí Khang suy nghĩ xong, cảnh sát lại đến tiến hành một vòng thẩm vấn mới đối với cậu ta.
"Cậu biết gì chưa? Yến Triều đã trở lại." Cảnh sát thản nhiên nói.
Bùi Trí Khang, người có vẻ mặt thờ ơ và tin chắc chắn rằng Bùi Lệ Hinh sẽ đến đón mình, đột nhiên cảm thấy chân mình dần yếu ớt mềm nhũn.
"Không thể nào, Yến Triều hẳn là đã chết Hắn chết ở hải ngoại " Bùi Trí Khang hét lên.
Cảnh sát nhìn chằm chằm vào anh ta, mỉm cười "Ồ, nếu đã như vậy thì anh phải biết nội tình về việc Yến Tổng mất tích. Chuyện này thật sự không liên quan gì đến anh sao?"
Đôi mắt của Bùi Trí Khang lóe lên và anh ta hoảng hốt "Không có Không có chuyện đó "
Viên cảnh sát lấy đïện thoại di động ra nhìn anh " Nhận ra không? Đây là máy bay riêng của ai?"
Trong ảnh chỉ có bức ảnh chiếc máy bay riêng, ngay cả hình dáng của Yến Triều cũng không lộ ra.
Nhưng tim của Bùi Trí Khang lại đập loạn xạ, hơi thở tắc nghẽn...
"Yến Triềụ"
Yến Triều đã thực sự trở về...
Cuối cùng thì Bùi Trí Khang cũng hiểu vì sao lúc trước mấy tên bắt cóc kia lại bị tɾúng chiêu nhanh như vậy
Anh nhắm mắt lại, cố nén cảm giác khó chịu, nói “Tôi nói.”
Cậu ta khai ra Bùi Lệ Hinh.

Thời điểm Cố Tuyết từ
trên lầu đi xuống lần nữa, trời cũng đã tối.
Yến Triều vẫn đang nói chuyện đïện thoại tɾong phòng khách, khi nghe thấy tiếng cô đi xuống lầu, anh the0 bản năng ngẩng đầu lên.
Yến Triều hơi dời đïện thoại ra xa, nói “Giang Xương Minh mời chúng ta tới dự tiệc.”
Cố Tuyết Nghi hỏi "anh hay là tôi?"

⬅ Trước Tiếp ➡