Giản Xương Minh nghe được những lời này, đột nhiên nhớ lại ký ức liên quan những lời mà anh cho vệ sĩ của Cố Tuyết Nghi mượn, sau đó truyền lại cho anh ta.
Ví dụ như việc đem nuôi Tào Da Diệp như một con chó.
Biểu tình Giản Xương Minh trông có vẻ kỳ quái tɾong giây lát.
Không có gì là nỡ hay không nỡ, trước kia không nhìn thấụ Bây giờ nhờ Yến phu nhân vạch trần." Giản Xương Minh nói xong, tɾong giọng nói còn mang the0 một phần cảm tạ thành khẩn.
Tuy nhiên, Yến Triều lúc này vẫn đang suy nghĩ về bộ dáng kỳ lạ vừa rồi của mình.
Chuyện gì đã xảy ra vào ngày hôm đó?
Cố Tuyết Nghi làm
sao vạch trần được chuyện đó?
Giản Xương Minh không có ý nhắc lại nữa, trực tiếp dẫn anh vào phòng ăn.
Yến Triều đột nhiên có một loại cảm giác, giống như anh chỉ vừa mới rời đi không lâu, nhưng khi anh trở lại, có một loại cảm giác kỳ lạ, cả thế giới đều biết, chỉ có anh là không hay không biết.
Cố Tuyết Nghi cũng đang thấp giọng nói chuyện với Giản Nhuế.
"Cô đã bao giờ nghe nói đến Hiệp hội Ngữ Xã chưa?"
Giản Nhuế gật đầu “Tôi đương nhiên biết.”
"Quỹ Hồng Hưng thì sao?"
"Tống phu nhân kia làm quỹ đúng không? Tôi từng tham gia một bữa tiệc từ thiện. Nhưng mà tôi và bọn họ không hợp nhau nên cũng từ bỏ."."
Đúng lúc này, Giản Xương Minh và Yến Triều cũng tới gần.
Giản Xương Minh xen vào “Bọn họ có một chế độ, mỗi thành viên sau khi gia nhập, sẽ căn cứ vào số ℓần tham gia hoạt động, số tiền quyên góp vào quỹ để phân phối điểm tích ℓũy. Nếu không đạt được đường tích ℓũy, sẽ bị đá ra ngoài."i."
Quy tắc này là gì?
"Bán hàng đa cấp?" Cố Tuyết Nghị hỏi.
Giang Xương Minh sửng sốt.
Chưa ai từng coi đây là một bán hàng đa cấp cả nhưng khi Cố Tuyết Nghi đột nhiên nhắc đến nó, thực sự cũng có ý nghĩa như vậy.
"Nếu nói vậy...nó quả thực có phần phần giống nhaụ"
Giản Nhuế không khỏi bật cười “"Ha ha, Yến phu nhân vừa nói như vậy, tɾong lòng tôi cũng thống khoái hơn nhiềụ Đám phụ nữ đó, trước giờ đều chướng mắt tôi. Đương nhiên, tôi cũng chướng mắt chính bản thân mình. Nhưng dựa vào cái gì mà bọn họ muốn xa lánh tôi? Nếu như không phải vì có danh tiếng của chú nhỏ, không biết bọn họ còn làm ra những chuyện quá đáng gì nữa
"Không phải chỉ là một tổ chức bán hàng đa cấp thôi sao? Ai quan tâm đến nó chứ?" Giản Nhuế nói xong lời này, cô trở nên rấthưng phấn.
Yến Triều có chút kinh ngạc.
Giản Nhuế đã dành quá nhiều thanh xuân của bản thân suy nghĩ cho Tào Da Diệp, những năm qua lúc anh nhìn thấy cô ấy, lông mày của cô ấy lúc nào cũng nhíu lại.
Cô ấy thay đổi nhanh đến vậy sao?, lúc nào mà đã trở nên một người cởi mở hưng phấn như vậy chứ?
Yến Triều quay lại nhìn Cố Tuyết Nghi, hỏi “Người của Quỹ Hồng Hưng mời cô tới dự bữa tối từ thiện à?”
Lúc này Cố Tuyết Nghi mới hướng chút ánh mắt của mình về phía anh.
Bởi vì Cố Tuyết Nghi ở trước mặt người ngoài gọi anh là "Yến Tổng" không tiện, nàng trực tiếp hỏi "Sao anh biết?"
"Đoán." Yến Triều dừng một chút "Hình như là tối nay."
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Đúng vậy. Bởi vì tôi đồng ý lời mời của Giản tiên sinh nên tôi từ chối bữa tiệc kia."
Vẻ mặt Giản Nhuế bỗng nhiên vui vẻ hơn.