⬅ Trước Tiếp ➡
Nụ cười trên mặt Tưởng Mộng cũng lập tức giảm đi không ít.
Cô ta cũng phát hiện ra không khí của đoàn làm phim không đúng. Chẳng lẽ bởi vì cô ta rời tổ, Lý đạo lại phát hỏa lớn như vậy?
"Có chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì?" Cô ta tùy tiện kéo một người hỏi.
"Không thấy Nguyên ca đâụ"
Tưởng Mộng giật mình, thở phào nhẹ nhõm, đồng thời kêu trợ lý phân chia đồ xuống.
"Nguyên ca" trong miệng bọn họ tên là Nguyên Văn Gia.
Vừa mới ra mắt nhưng bởi vì diện mạo quá mức xuất sắc nên khiến cho giới giải trí chấn động.
Khi đó Tưởng Mộng còn ghen tị, người này như thế nào vừa ra mắt đã có thể dễ dàng có được thứ mà người khác không chiếm được. Hơn nữa tính tình người này thật sự vô cùng tệ. Cái gì đùa giỡn tên tuổi lớn, coi Weibo là trò chơi cá nhân, hoàn toàn không chú ý đến phương pháp cơ bản để trở thành minh tinh, giống như chơi...
Đến phía sau, Tưởng Mộng mới vô tình phát hiện.
Nguyên Văn Gia, kỳ thật hẳn nên gọi là Yến Văn Gia.
Cậu ta là người Yến gia.
Lúc mới biết được tin tức này, Tưởng Mộng còn có ý niệm quyến rũ cậu ta để bay lên cành cao. Nhưng thật sự tính tình của Yến Văn Gia quá cổ quái, mặc kệ Tưởng Mộng dùng biện pháp gì, Yến Văn Gia cũng không động đậy.
Cũng chính vì vậy nên Tưởng Mộng hiểu được Yến gia là nơi mà cô ta không thể trèo cao, vì thế rất nhanh đã đáp ứng để cho Tào Gia Diệp theo đuổi.
Thời điểm Tưởng Mộng đang cảm thán, Lý đạo cũng nhìn thấy bóng dáng của Tưởng Mộng.
Lúc này tin tức nghi ngờ Tưởng Mộng mang thai đứa nhỏ của Yến Triều đã che trời lấp đất trên mạng.
Ánh mắt của người trong đoàn làm phim nhìn Tưởng Mộng chậm rãi trở nên không thích hợp.
Có ngạc nhiên, có sợ hãi, cũng có ngưỡng mộ ...
Một trợ lý khác của Lý đạo cũng chạy tới, nói với Lý đạo tin tức trên mạng.
Lý Đạo lạnh mặt "Khó trách tính tình nóng nảy, quay phim được một chút thì không quay nữa, chào hỏi cũng không chào hỏi một tiếng."
Mặc dù Yến Văn Gia cũng có đức hạnh như vậy, nhưng Yến Văn Gia là do ông vì nhân vật mà tự mình mời tới, Tưởng Mộng là bị nhét vào.
Đột nhiên Lý Đạo ngẩn ra.
Ông nhìn phương hướng Tưởng Mộng, ngược lại thoáng cái nhớ tới một người.
Trong tin tức, còn xuất hiện một người phụ nữ – phu nhân chính thức của Yến Triều, Cố Tuyết Nghi.
Yến Văn Gia không thấy bóng người, khẳng định là không thể gạt Yến gia... Lý đạo gọi trợ lý lại "Nghĩ biện pháp lấy được số điện thoại di động của Cố Tuyết Nghi, gọi điện thoại cho cô ấy, mời cô ấy đến đây một chuyến. Chỉ cần nói Yến ... Nguyên Văn Gia đã biến mất.”
… Cố Tuyết Nghi dựa vào cửa sổ, trong tay đặt một quyển sách, một chén trà nóng.
Cô hỏi "Yến Văn Bách đi học rồi sao?"
Người giúp việc gật đầu đáp "Đúng vậy, thưa phu nhân."
Cố Tuyết Nghi suy nghĩ một chút, lại mở miệng "Bảo tài xế chạy một chuyến, đưa cho cậu ta chút đồ ăn."
"Đưa … đồ ăn?" Người giúp việc ngây ngẩn cả người.
Trước nay chưa từng nghe qua mệnh lệnh như vậy.
"Ừm."
Thấy vẻ mặt của Cố Tuyết Nghi vẫn như thường, bộ dáng giống như đây là một chuyện không thể bình thường hơn, nữ giúp việc cũng đè nén nghi hoặc trong lòng, chỉ lên tiếng hỏi "Đưa cái gì?"

⬅ Trước Tiếp ➡