Phú nhị đại kia nói cũng không sai, cho dù một người chỉ cho anh ta 500 vạn NDT? Nhưng nếu nhiều người gom lại, vậy cũng có thể xem xét. Hơn nữa phu nhân hào môn không giống những nhà tư bản kia, thời thời thời khắc đều muốn nhét chút người vào đoàn phim, lại khoa tay múa chân, còn trông cậy vào việc sẽ kiếm được tiền lời gấp nhiều lần …
Người đàn ông quay đầu lại.
Chợt anh đông cứng người.
Người phụ nữ kia quá đỗi xinh đẹp đi.
Anh ta lắp bắp nói "Tôi có kịch bản đây, Ngài... ngài có thể xem thử? Sau đó mới quyết định có nên đầu tư vào hay không?"
Cố Tuyết Nghi Hướng 2 cặp mắt tɾong rấtquyến rũ, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình.
Cố Tuyết Nghi bây giờ gần như có thể nhận ra được một số thương hiệu xa xỉ.
Ví dụ, áo nam là Armani.
Armani được viết tắt bởi chữGiorgio Armani S.p.A là thương hiệu thời trang của Ý được thành lập và năm 1975. Thương hiệu này được sáng lập bởi 2 người bạn Giorgio Armani – nhà thiết kế thời trang và Sergio Galeotti – hoạ viên kiến trúc. Với nguồn cảm hứng từ hai nền văn hoá khác nhau phương Tây và phương Đông, nhà thiết kế Giorgio Armani đã thành công kết hợp giữ phong cách sống của đô thị hiệu đại, bầu không khí sôi động vào tɾong những thiết kế của thương hiệu….
Tóc anh vốn được chải gọn gàng về phía sau, nhưng phía trước có hơi rối bù, nhìn không giống một người g͙iàu có.
Người đàn ông này có nét mặt đều đặn, có vẻ như là người lai, và đôi mắt màu xanh lục.
Kịch bản sao?
Cố Tuyết Ý đột nhiên nghĩ tới Yến Văn Gia.
"Kịch bản gì?"
Người đàn ông không ngờ rằng người phụ nữ tưởng chừng như không thể với tới trước mặt này,, lúc này lại đang hỏi mình , nên vội vàng nói tỉ mỉ từng chút cho Cố Tuyết nghi nghe.
Cố Tuyết Ý thực ra không giỏi đánh giá chất lượng kịch bản.
Cô ấy có thể đánh giá xem một người là tốt hay xấụ
Người này rõ ràng là nghiêm túc hơn những người trước, anh ta nghiêm túc tɾong việc tìm kiếm nhà đầu tư.
“Đạo diễn mới?” Cố Tuyết nghi hỏi.
Người đàn ông cười khổ “ không phải".
Anh ta lấy đïện thoại di động ra và mở mục tìm kiếm trên baidu về lí lịch của mình đưa cho người phụ nữ xem.
Anh không biết tại sao chính mình lại rơi vào h0àn cảnh phải lăn lộn như hiện tại.
Cố Tuyết Nghi đọc sơ yếu lý lịch của anh ấy một cách cẩn thận và so sánh khuôn mặt của anh với khuôn mặt bên tɾong đïện thoại.
"Anh muốn bao nhiêu tiền đầu tư ?"
Người đàn ông mở miệng, có chút bối rối “…Ít nhất cũng phải 100 triệụ Không, thực ra 50 triệu cũng được. Phim đïện ảnh này khác với những kiểu phim khác, phải tốn tiền nhiều chất lượng mới tốt được."
Có người đứng bên cạnh nghe thấy, lập tức chen tới, nhiệt tình lại ân cần nhìn về phía Cố Tuyết Nghi "Phu nhân, ngài đầu tư cho tôi đi. Tôi không cần nhiều lắm, một trăm vạn là được Tôi muốn mở một phòng trưng bày Chuyện làm ăn này khẳng định là một vốn bốn lời Ngài nhìn tôi xem, bức tranh vật phẩm vừa rồi của ngài, chính là do tôi vẽ..."
Cố Tuyết nghi liếc anh ta một cái.
Anh ta là một chàng traiitrẻ có ngoại hình đẹp với nụ cười rạng rỡ trên môi.
Chàng trai trẻ kia nháy mắt với cô một cái và nói "ngài cứ đưa ra điều kiện tôi sẽ làm bất cứ điều gì ngài muốn "