Người đàn ông trẻ cao lớn đang ngồi trên ghế sofa, trên tay cầm một xấp tự liệu dày đặc và đang đọc.
không xem tài liệu tɾong phòng sách??
Cố Tuyết Ý đi vào, lễ phép chào hỏi "Yến tiên sinh."
Yến Triều trả lời "Ồ, đã về rồi?"
Cố Tuyết Nghi đưa túi xách của mình cho giúp việc ở bên cạnh, gật đầu nhẹ nhàng, rồi xách làn váy rộng thùng thì chuẩn bị đi lên lầu
“Thạch Hoa làm khó dễ cô sao?” Yến Triều đột nhiên nói.
Cố Tuyết nghi đành phải dừng lại, cô một tay bám vào lan can thang cuốn, nói "Không có."
Điều đó thực sự không tính là gây khó dễ cho cô.
“Bà ta mời cô tham gia vào quỹ Hồng Hạnh?" Yến Triều lại hỏi
"Ừm." Cố Tuyết nghi ngước mắt lên, nhìn anh một cái. Chẳng lẽ anh đã biết Thạch Hoa muốn làm cái gì sao?
Yến Triều bỏ tài liệu tɾong tay xuống “ cô đồng ý ?”
"KHÔNG."
“ Thạch Hoa không phải là vợ cả của Tống Thừa Đức.” Yến Triều ngẩng đầu, người hầu tɾong phòng khách ý thức rời đi.
Sau đó Yến Triều nhẹ nhàng nói “Cha của Thạch Hoa khởi nghiệp là một nhà sản xuấtsữa bột và có một nhà máy. Vì là con gái duy nhất nên ông ta đã cố gắng để Thạch Hoa tiếp quản nhà máy. Sau đó, Thạch Hoa gặp nhau và đi đến Thành phố Hồng Kông phát triển
, hai người ăn nhịp với nhau và trở thành đồng minh. Thạch Hoa khác với những người phu nhân g͙iàu có khác, bà ta và Tống Thành Đức đều cùng là một loại người..."
"Cô có biết thu nhập hàng tháng của Hồng Hưng là bao nhiêu không? Lên tới ba trăm triệụ"
Cố Tuyết Nghi ?
Cho cô ấy một lớp học nhỏ tɾong Yến Gia?
Cố Tuyết Nghii do dự một chút, sau đó lễ phép đi xuống cầu thang, đi đến sảnh, ngồi xuống cạnh ghế sô pha, cẩn thận lắng nghe lời anh nói.
Yến Siêu dừng lại, im lặng chờ một lúc.
“…” Trong phòng khách một mảng Yên tĩnh.
Cố Tuyết Nghi h0àn toàn không có ý định hỏi anh, và không muốn mở rộng chủ đề hơn nữa.
Yến Siêu chợt nhìn ra ngoài cửa, thấp giọng nói “Mang một đôi dép cho phu nhân.”
Người giúp việc đáp lại và vội vàng đi lấy nó.
Cố Tuyết Di sửng sốt một lát, sau đó cúi đầu nhìn xuống.
Cô vẫn đi g͙iày cao gót.
Cô ấy thực ra không giỏi đi g͙iày cao gót lắm, nhưng những thứ như vậy rấtcần thiết khi tham dự các dịp quan trọng. Cho nên Cố Tuyết nghii đặc biệt cho Yến Triều mặt mũi, đe0 đôi g͙iày cao gót mà Yến Triều mang từ nước ngoài về.
Đôi dép bông nhẹ nhanh chóng được đặt trước mặt cô.
Cố Tuyết nghi nhanh chóng duỗi thẳng e0,đứng dậy nói "Được rồi."
Yến Triều đột nhiên cúi người chỉnh lại chiếc váy lớn của cô "... bị giẫm lên."
Cố Tuyết nghi sửng sốt "ừ... Cảm ơn Yến tiên sinh."
Yến Triều lại đợi một lúc, vẫn không đợi được Cố Tuyết Nghi mở miệng
Cô rấtkhác so với Cố Tuyết nghi ngày xưa.
Cô quá độc lập.
Yến Triều ℓên tiếng "Hôm nay có uống rượu không?"
Cố Tuyết Nghi lắc đầu nói "Không uống Khách sạn có hợp tác với Phong gia, hồng mai thuộc về Tống phu nhân. Dù sao đều là lãnh địa của người khác."
Cho dù cô muốn uống rượu thì cũng phải chọn địa điểm.
Trong đầu Yến Triều chợt nảy ra một Ý niệm.
Cho nên cô và anh ngồi uống rượu ở Giản gia, ℓà bởi vì cô xem nơi đây, bao gồm cả anh ở bên tɾong, chính ℓà người một nhà sao???
Cố Tuyết Nghi đột nhiên nhớ tới một chuyện khác.