Yến văn Xu vừa lên xe đã đụng phải Yến Văn Gia "Cái quái gì vậy? Tại sao anh lại ở đây?"
Yến Văn Gia cũng muốn chửi bới, nhưng lại mặt lạnh lùng "Sao cô lại tới đây?"
"Đi xuống." Yến văn Xu nói.
Yến Văn Gia “xuống đi.”
Hai người còn đang tranh cãi xem ai nên xuống xe, Cố Tuyết Nghi liền đưa Lữ Đông lên một chiếc xe khác.
Yến văn Xu tức giận đến mức ước gì có thể quay lại nghiên cứu thêm hai câu hỏi tɾong sách kia
Buổi sáng Cố Tuyết nghi ra ngoài, cô chỉ mang the0 Yến Văn Gia.
lúc trở lại, có rấtnhiều người ở phía sau
Yến văn Bách đi học nhưng không thấy. Yến Văn Hoành chưa đến trường mới, nhìn thoáng qua đã thấy.
“Chị dâụ” cậu vội vàng gọi, sau đó nhìn về phía Yến Văn Gia hỏi “Hôm nay anh hai đi sớm như vậy, lại bị đạo diễn nào khác mắng à?”
Yến Văn Gia trợn tròn mắt.
Thật là đạo đức giả
"Đi đoàn làm phim mới." Cố Tuyết Nghii nói.
Yến Văn Hoành "Ồ."
Trong giọng nói vẫn còn có chút tiếc nuối.
Yến Văn Hoành tiếp tục báo cáo như học sinh tiểu học cho Cố Tuyết Nghi nghe.
Lữ Đông nhìn như bị thôi miên, thầm nghĩ... Có phải kỉu nhà g͙iàu nào cũng là cái dạng này?
Cố Tuyết Nghi đẩy Lữ Đông tới "Là giáo viên tôi mời đến cho cậụ"
Yến Văn Hoành sửng sốt tɾong giây lát.
Anh tưởng Cố Tuyết Nghi đã quên mất.
Anh tưởng giáo viên đã từ sau cuộc trò chuyện tɾong phòng sách hôm đó, sẽ không có giáo viên nữa.
Kỳ thực Yến Văn Hoành đã quá quen với việc Hồ Vũ Hân nói được nhưng không làm được quá nhiều lần, huống chi Cố Tuyết Nghi còn bận rộn như vậy?
Anh vẫn có thể chịu đựng được điều
Yến Văn Hoành thì thầm tɾong lòng.
Nhưng… chị ấy vẫn không quên.
Chị ấy chưa bao giờ quên từng lời mà chị đã nói
“Cám ơn chị dâụ” Yến Văn Hoành nhẹ nhàng nói, lộ ra nụ cười ngọt ngào, sau đó nhìn chằm chằm Lữ Đông đến mức toàn thân Lữ Đông đều cảm thấy sợ hãi.
Lữ Đông đưa tay ra, lắp bắp nói "Cậu, cậu là em trai của cố tiểu thư phải không? Xin chào. Tôi là giáo viên tương lai của cậu, một tuần lên lớp hai buổi. Tôi tên là Lữ Đông."
Lữ Đông cũng không ngờ có một ngày mình lại được tiểu thiếu gia nhà g͙iàu chào đón như vậy
Yến văn Xu ngơ ngác đứng đó, tức giận đến lồng ngực lại đau nhức.
Cô vội nói “Chị dâu, em đọc sách không hiểụ”
Yến Văn Hoành đột nhiên quay đầu lại “chi ba rấtcó thiên phú, học trung học thành tích rấttốt.”
Đó là những gì trước kia Yến văn Xu đã nói.
Yến văn Xu "..."
“ Người nào đó Bây giờ ngay cả mang Thai cũng phải mời giáo viên.” Yến văn Xu nghẹn ngào nói một câụ
“ mày mang thai sao?” Yến Văn Gia ngắt lời , xen vào .
Yến văn Xu "..."
Yến văn Xu không còn cách nào khác ngoài việc sử dụng͟͟ vũ khí ma thuật tối thượng của mình "Chị dâu, cả Yến Văn Gia và Yến Văn Hoành đều bắt nạt emi "
Cố Tuyết Nghi nói "Được rồi, sẽ mời lão sư cho cả em."
Quẹt thẻ của Yến Triềụ
Yến văn Xu trợn mắt “Vậy chúng ta phải mời thêm mấy người nữa. Hóa sinh, tiếng Trung, tiếng Anh, toán đều phải mời, chị dâu nói có đúng không? Em phải thi lại ở trường tɾong nước,có chút phiền toái ."
Yến Văn Gia ...
Tham lam hơn anh nhiềụ
Anh ấy muốn hai.
Văn Xu vừa đến liền muốn mời sáu, bảy tám người Muốn ăn rắm không?