Bên kia đưa cho anh ta chiếc áo mưa.
Người đàn ông duỗi tay và cố gắng mặc áo mưa, nhưng cách anh ta cử động có vẻ hơi vụng về , khó khăn hơn.
"Tới đây, tôi mặc cho " Đối phương hét lên.
Tưởng Cao đáp "Ừ "
Sau đó anh kia bước tới.
Lúc này Yến Văn Gia mới nhìn rõ bộ dáng của anh ta
Phần tóc mái được uốn xoăn, các đường nét trên khuôn mặt thanh tú nhưng hơi lệch.
Mặt anh ta rấtnhanh bị ướt đẫm vì cơn mưa . khiến Anh không thể không nhe0 mắt lại.
Đối phương giúp anh mặc áo mưa, vừa làm vừa hỏi “Chiều nay cậu còn làm không?”
“ làm, làm chứ"
"Cậu cũng đã đã làm việc vất vả thế kia, sao không nghỉ phép và về đi. Tôi cũng mệt muốn chết đây rồi "
"Không sao...vẫn có thể làm được." Tưởng Cao giơ tay lau mặt, lộ ra nét thanh tú và thậm chí còn mỉm cười "Hôm nay... ở lối vào tiểu khu Tam Cửụ.. dì đó đã đưa cho tôi…một chai sữa."
Người đàn ông cười và chửi "Mẹ kiếp, sao lại có người cho cậu đồ uống ? Bộ đẹp thì không giống a "
Tưởng Cao cũng nghiêm túc đáp lại "Ừ."
Yến văn Gia dường như đã nắm bắt được điều gì đó ngay lập tức.
Khi quay người lại thì phát hiện Cố Tuyết Nghi đang dùng ô che trên đầu của mình.
Yến Văn Gia lên tiếng, thanh âm có chút khàn khàn “Có phải cậu ta còn có chút tật xấu khác không?"?”
Giọng điệu Cố Tuyết Nghị vẫn bình tĩnh như cũ "Hình như là vậy. Lúc nhỏ bị sốt cao, đầu óc có chút vấn đề."
Tâm tình của Yến Văn Gia có chút phức tạp, nhưng tɾong lúc nhất thời lại khó có thể hình dung ra cảm giác này.
Cố Tuyết Nghi nói “Nhiều công ty hiện nay thuê người khuyết tật là để giảm đi một phần thuế ”.
Đây cũng là do lúc trước cô vì chuyện của Bảo Hâm mà đặc biệt đi tìm hiểu rấtnhiều kiến thức liên quan đến doanh nghiệp, vừa vặn gặp được chuyện như vậy..
"Phá nát đi điều tốt đẹp thành từng mảnh, cậu sẽ thấy được sự đau đớn và tàn khốc. Chỉ khi nhìn thấy nỗi đau và sự tàn khốc, cậu mới biết hoa nở tɾong đống đổ nát kia đẹp như thế nào."
Chỉ khi cậu nhìn thấy bóng tối, mới biết ánh sáng trông như thế nào và cậu cũng sẽ hiểu được ánh nến sáng rực tɾong bóng tối lưng Linh đến mức nào.
Có rấtnhiều người gặp khó khăn tɾong cuộc sống.
Nhìn qua đau khổ, cũng không có nghĩa là có thể lĩnh hội được cuộc sống muôn hình vạn trạng.
Người bình thường sống tɾong đau khổ nhưng vẫn luôn cố gắng sống một cách nghiêm túc là đó mới là bộ dáng củahầu hết mọi người .
Yến văn Gia dường như lúc này đã đem mức độ đồng cảm lập tức tăng đến cực độ
Anh lẩm bẩm “Con người thật phức tạp…”
Đó là lý do tại sao không phải lúc nào anh ấy cũng có thể đóng những vai sống động và không thể học cách nắm bắt những cảm xúc lớn hơn từ những chi tiết Sinh hoạt của cuộc sống bình thường được. Anh chỉ có thể làm the0 kịch bản và chỉ biết khóc hoặc cười mà thôi.
Tưởng Cao đã mặc áo mưa vào và quay lại khiêng đồ.
Cố Tuyết Nghi liếc nhìn thời gian, nói "Đã mười hai giờ, chúng ta đi ăn cơm thôi."
Yến Văn Gia thấp giọng đáp “Ừm.”
Người phụ trách đưa họ ra xe.
Sau khi lên xe, mọi người quay lại thì nhận ra mặt người đại diện đã ướt đẫm.
“Không, không sao, chỉ là…” anh đại diện nấc lên “Chỉ là mưa to quá, làm mắt tôi hơi nhòe thôi.”
…