"Vậy nên cô muốn viết tiểu sử cho tôi?"
Cố Tuyết Nghi và Yến Triều gần như nói cùng một lúc.
Tô Phù ......
Cố Tuyết Nghi nhướng mày, quay đầu nhìn Yến Triều, người cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt hai người giao nhẹ vào nhau rồi lại rời đi.
Yến Triều cảm thấy cảm thấyc lòng ngực không vui nhưng hiện tại dường như đã đỡ hơn chút.
Tô Phù vào giới giải trí đã lâu nhưng vẫn kiên trì được, nhanh chóng mỉm cười nói “ tôi nào có bản lĩnh này? Mong ai đó có thể viết về sự tích của Yến tiên sinh viết ra rồi quay thành một bộ phim. Tôi cũng không biết xấu hổ. Như vậy tôi cũng mặt dày mà xin đóng nhân vật nào tɾong đó.
Giang Việt gật đầu “Da mặt có chút dày.”
Tô Phù ......
Tô Phù vội vàng nhìn Cố Tuyết Nghi "Nói mới nhớ, gần đây Yên phu nhân đã đầu tư vào một bộ phim truyền hình phải không? Tôi cũng có một bộ phim truyền hình mới vừa mới bắt đầu quay. Có lẽ nó sẽ được chiếu cùng với phim truyền hình của Yến phu nhân.Lần đầu tiên tôi lên màn ảnh rộng, đến lúc đó còn phải nhờ các vị chiếu cố nhiều hơn."
Cố Tuyết Nghị gần như thiếu chút nữa bật cười thành tiếng.
Đây là lần đầu tiên cô thấy có người bạo dạn dẫm lên mặt mình như vậy.
"phim nào?"
"Phim nào?"
Cố Tuyết Nghi và Yến Triều gần như nói cùng một lúc.
Tô Phù tự động xem nhẹi không để ý tới Cố Tuyết Nghi, hai mắt sáng lên, cười nói "Phim hài tình cảm, kinh phí thấp..."
Yến Triều "Không xem."
Tô Phù nghẹn lại.
Cố Tuyết Nghi lại hỏi "đầu tư bao nhiêu?"
Tô Phù có chút bối rối không rõ về ý tứ của Cố Tuyết Nghi, nhưng cô vẫn trả lời " đầu tư 80 triệụ"
"Đoàn làm phim của các cô nghèo như vậy sao?" Cố Tuyết Nghi nghiêng đầụ
Vẻ mặt Tô Phù cứng đờ “Chi phí nhỏ nhưng ôm nhiều tiền phòng vé, hiện tại rấtthịnh hành.. .""
“Quả thực rấtnhỏ.” Cố Tuyết Nghi dừng một chút “Phòng vé... không ôm được."
Tô Phù tɾong lòng rấttức giận thầm nghĩ
Tự hào có ích gì khi cô ta đầu tư vào một đạo diễn hết thời chỉ có thể làm phim đường phố ? Nếu bọn họ không ôm phòng vé cố Tuyết Nghi có thể ôm sao?
Yến Triều đột nhiên lại nói “Phu nhân đầu tư vào phim gì?”
"Một chế tác lớn."
Tô Phù đợi rấtlâu, cũng không đợi được câu nói " không xem" của Yến Triều .
Nhưng Phong Du đột nhiên cười lớn “Được rồi, ta đi xem một chế tác lớn"
"có thể được phân phối thành nhiều tuyến" Giang Việt nói.
Yến Triều lên tiếng trước, sau đó Phong Du và Giang Việt bày tỏ ý kiến, những người khác nói "Khi nào bộ phim do Yến phu nhân đầu tư được phát sóng? Bình thường chúng ta rấtbận rộn và chưa xem bộ phim bom tấn nào. Chúng ta cùng nhau ủng hộ ....”
Cố Tuyết Nghi hất cằm với thái độ kiêu ngạo "Không cần đâụ Cho cô ta thêm một ít tiền đi. Thù lao phim khá thấp, thực sự đáng thương."
Đôi bông tai vàng khẽ chạm vào cằm cô.
Yến Triều nắm chặt ngón tay, mỉm cười nói "Đúng vậy, phu nhân của ta có rấtnhiều tiền."
Lúc này Tô Phúc mới cảm thấy lời nói của mình không những không lấy được lòng mà còn giống như có ý định đến bàn ăn để dành chút bố thí.
Tô Phù tức giận phát khóc.
Giang Việt sờ cằm, muốn mở miệng nói.
Tô Phù giật mình, sợ anh mở miệng lại nói cô mặt dày còn chưa đủ, sao không ngừng mà luyện tập đi?" Cô nhanh chóng lau nước mắt.