Có người cười nói “Yên phu nhân, cô cảm thấy nơi đó phong thủy không tốt sao?”
Tô Phù thầm nói.
Không biết còn Giả vờ tỏ vẻ ta đây hiểu lắm.
Cố Tuyết Nghi đại khái không hiểu bọn họ đang nói cái gì, mỉa mai nói, chỉ biết xem phong thủy để xác định chất lượng đất đai.
Cố Tuyết Nghi thật sự gật đầu nói "ừm, phía trước đã thăm dò, phía sau không có chỗ dựa, địa thế không tốt."
Yến Triều không mảy may nghi ngờ gì . rằng, Cố Tuyết Nghi có một cuốn sách về Phong thủy như vậy tɾong đóng sách của cô.
Tuy nhiên, anh vẫn không quay đầu lại nhìnn Cố Tuyết Nghi chút nào, anh biết cô đang cố ý trêu chọc người khác.
Khóe miệng cô hơi nhếch lên, nhưng đường cong không rõ ràng, cô nhanh chóng hạ môi xuống.
Yến Triều nhìn đi nơi khác, cũng gật đầu "Ừm."
Giọng nói của họng.
Anh ta không khỏi thầm thì tɾong lòng, Yến tiên sinh bắt đầu tin vào Phong Thủy từ khi nào? Chẳng phải chỉ có doanh nhân Hồng Kông mới tin điều này sao?
Tống Tĩnh liền nói “Ba tôi đã sai người đi xem mảnh đất kia rồi, phong thủy rấttốt.”
Vừa nghe được lời này, mọi người đều có phản ứng.
Chẳng phải Tống gia đã cảm thấy mảnh đất này tốt nhất định phải g͙iành được mảnh đất này sao?
Vậy Còn gì để nói nữa?
Lúc này không muốn ăn cái gì nên mọi người đều đặt đũa xuống.
Thạch Hoa cười nói “Chúng ta uống chút rượu xem tiểu bối múa đi. Hôm nay dù sao cũng là sinh nhật Lão Tống.”
Mọi người lần lượt đứng dậy.
Giang Việt bước đôi chân dài kia đi đến bên cạnh Cố Tuyết Nghi, hạ giọng hỏi "Mảnh đất đó rốt cuộc là thế nào?"
Yến Triều bình tĩnh xen vào “Hôm nay Giang tiên sinh quên mất đầu óc ở nhà sao?”
Giang Việt ......
Cố Tuyết Nghi chỉ vào Yến Triều "Hỏi anh ấy."
Trong lòng Giang Việt nổi lên ba bong bóng chua.
Giang Việt vẫn nói "Yến tổng..."
"Giang Tổng, anh biết người nào luôn hỏi câu "vì saó" không?"
"Cái gì?"
"Trường mầm non."
"..."
Chết tiệt, đó không phải nói Giang Việt đầu óc còn tệ hơn cả học sinh tiểu học Giang Việt tức giận đến mức lùi về phía sau một bước.
Nhưng Yến Triều vẫn cảm thấy không thoải mái.
Lại có cảm giác đau ở ngực.
Yến Triều mím môi hỏi "Sao cô lại nghĩ đến việc nhắc nhở Giang Nhị?"
"Anh ta rấtdễ dùng." Cố Tuyết Nghi nghiêm túc nói.
"Dễ dùng?" Yến Triều càng cảm thấy khó chịu hơn.
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Chia thành từng mảnh, kéo từng cái một. Đây là cách nhanh nhất và ổn định nhất."
Bước chân của Yến Triều khựng lại.
Vậy Giang Nhị chỉ là một công cụ hữu ích?
L ng ngực Yến Triều thoáng cái trở nên dịu hơn, bước chân cũng trở nên nhẹ hơn.
Yến Triều bất giác mỉm cười nhẹ nhàng “
Yến phu nhân hình như rấtthành thạo với việc này."
Cố Tuyết Nghi quay đầu lại, nhìn thật sâu vào anh ta rồi nói "Ừ, đúng vậy, đó là một phương pháp thông thường để đối phó với các đối thủ chính trị." Cô dừng lại rồi nói "Đó cũng là một thủ đoạn thông minh trên chiến trường."
Kẻ thù chính trị?
chiến trường?
Ánh mắt Yến Triều lóe lên “ Yến phu nhân cũng đọc được những thứ này tɾong sách sao?”
Cố Tuyết Nghi tùy ý gật đầu "Ừ."
trái tim của Yến Triều dường như bị một sợi tơ nhẹ nhàng kéo lại, sợi tơ kia bị Cố Tuyết Nghi câu lên trên tay .
Anh càng muốn bóc cô ra để tìm hiểu thêm.
“Phu nhân làm sao biết đất không tốt?” Yến Triều đã sớm nhận được tin tức từ Giản Xương Minh.