Biết không đạt được chỗ tốt từ trên người cô, ngược lại còn có thể tổn thất một khoản tiền lớn, cuối cùng còn đem chính mình bồi thường vào. Cho nên quyết định bắt đầu từ người Cố gia nhìn qua đầu óc không tốt lắm?
Cố Tuyết Nghi nói "Đồng ý đi, ích lợi sẽ đến sớm thôi."
"Thật sao? " Cố Học Dân không có nghi vấn, lập tức cúp đïện thoại, vui vẻ nói chuyện này cho Trương Hân.
"Cố Tuyết Nghi? Yến phu nhân?" Phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng cười lạnh.
Cố Tuyết Nghi quay người lại.
"Xin chào, tôi là Tống Ngũ." Chàng trai trẻ nói với giọng điệu u ám.
Những kẻ ngốc tự đưa mình đến cửa.
Cố Tuyết Nghi nhướng mi " hửm?"
Tống Ngũ thấy nàng cũng không thèm mở miệng nói chuyện, hiển nhiên là không có coi trọng anh ta.
Lại nghĩ đến thời điểm Tống Thành Đức giới thiệu, thế nhưng lại bỏ qua anh ta, Tống Vũ càng cảm thấy lửa giận ngút trời. Thù mới hận cũ, tính chung một thể.
Cố Tuyết Nghi xoay người.
“ cô có bao giờ nghĩ tới một ngày nào đó cô sẽ đứng trên địa bàn Tống gia của tôi không?” Tống Ngũ đến gần cô.
"Anh có bao giờ nghĩ tới, đi đêm nhiều sẽ gặp ma không?" Cố Tuyết Nghi thản nhiên nói.
Cô ấy đang chế nhạo anh ta ?
Tống Ngũ tức giận đến tóc cũng muốn nổ tung.
"Lúc trước tôi cũng đã từng suy nghĩ, chỗ dựa vững chắc phía sau trường trung học Hoài Ninh, khi nào mới tự đưa đến tay mình đây?" Cố Tuyết Nghi giơ tay vuốt ve khuyên tai
"Cô cho rằng đây là yến Giasao?" Tống Ngũ cảm giác cô đang nói chuyện điên rồ.
Cố Tuyết Nghi ngẩng đầu liếc nhìn về phía camera giám sát.
Tống Ngũ đưa tay lên nắm lấy cánh tay cô.
Làm thế nào và nên trừng phạt cô ấy như thế nào đây?
Ồ, tốt nhấtt là lột trần cô và chụp vài bức ảnh khỏa thân.
Người Yến Triều không thể bị giết, nhưng anh ta muốn khiến cô sợ hãi anh ta cả đời
Tống Ngũ dường như nghĩ ra điều gì đó thú vị và cười lớn.
Nụ cười của anh vẫn chưa h0àn toàn giãn ra .
Cố Tuyết Nghi nắm chặt lấy cổ tay hắn, nhẹ nhàng đưa lên.
Tống Ngũ chưa kịp phản ứng thì đã "bụp" xuống hồ phun nước.
"A Cô làm cái quái gì vậy " Tống Ngũ tức giận rống lên.
m nhạc tɾong sảnh tiếp tân rấtlớn, mọi người đang trò chuyện nhỏ và rấtsôi động.
Ai sẽ chú ý đến sự tiếng động ở khu vườn phía sau?
Hồ phun nước không sâụ
Sau khi tức giận của Tống Ngũ qua đi, anh ta lập tức chật vật trèo ra khỏi bể bơi.
Cố Tuyết Nghi dùng một chân giẫm vào đầu anh ta.
Tống Ngũ "phịch" một tiếng ngã ngửa ra sau , một lượng lớn nước tràn vào miệng và mũi, lúc đó anh ta gần như sắp chết, anh ta sợ hãi đến mức giãy giụa kịch liệt hai lần.
Đây mới được coi là sự thanh toán h0àn toàn cú dứt điểm.
Cố Tuyết Nghi ánh mắt lóe lên, nàng thả lỏng một chút.
Tống Ngũ lấy lại được cơ hội để thở.
"Cô, cô… sao cô dám..."
Cố Tuyết Nghi chậm rãi lặp lại "Đúng vậy, ta dám."
Yến Triều đứng cách đó không xa đem một màn cảnh tượng này thu vào đáy mắt.
Phản ứng của cô rấtnhanh và tàn nhẫn, không hề có chút sợ hãi nào .
Chiếc sườn xám xẻ tà, cô giẫm lên người Tống Ngũ, để lộ một phần đôi chân thon thả và thẳng tắp.
Nó trắng đến mức gần như làm lóa được mắt người khác.