Như thể chưa có chuyện gì xảy ra , quyến rũ phong tư mê người như trước.
Làm sao Yến Triều có thể không thích ?
Sau khi Giang Việt rời đi, Phong Du mới cảm thấy thoải mái.
Ha ha, anh ta biết, nhưng Giang Việt lại không biết
Phong Du hỏi “Yên phu nhân, cô không sợ Tống Gia ghi thù?”
Cố Tuyết Nghi nghe được Phong Du nói thế, liền biết anh ta cũng đã nhìn thấy.
Cô đang chuẩn bị nói.
Yến Triều xen vào "Có quan hệ gì?"
Sắc mặt Phong Du càng âm trầm hơn, nhưng trên môi lại nở nụ cười “Ồ, đúng rồi, dù sao Yến tổng cũng phải che chở cho Yến phu nhân. Ngược lại là do tôi ℓo ℓắng thừa.
Nói lời này xong, Phong Du cảm thấy có chút khó chịụ
Có vẻ như... như thể anh ta muốn làm người hầu cho Cố Tuyết Nghi nhưng cũng không đến lượt anh ta.
Lời này thực sự có một chút kỳ quai.
Cố Tuyết Nghi sau đó bình tĩnh nói "Tại sao phải cần Yến Tổng ? Cũng không cần Phong Tổng phải lo lắng . Tống gia cũng không có ý định ra mặt cho Tống Ngũ."
Tống Ngũ xuống tay với cô ỷ vào việc hắn ta là người nhà họ Tống, ỷ vào việc Yến Triều không nhìn thấy thì cũng không sao.
Nhưng cho dù là khi cô tấn công Tống Ngũ, cô ỷ vào việc cho dù nhà họ Tống có nhìn rõ ràng từ camera giám sát cũng chẳng sao.
Tống gia là một gia đình phức tạp.
Trong bối cảnh hiện đại, có vẻ hơi kỳ quái.
Nhưng ở thời đại Cố Tuyết Nghi, phần lớn gia đình đều là kiểu như này.
Cô có thể hiểu rõ tâm lý của Tống Thừa Đức, Thạch Hoa và tất cả những người tɾong Tống gia.
Tống Ngũ vẫn chưa có khả năng gây rắc rối cho cô.
Vẻ mặt của Phong Du dừng lại, sau đó anh cười "Đúng, đúng, Yến phu nhân chưa bao giờ là người lỗ mãng. Sẽ không cần người khác che chở cho đâu?"
Những lời của Phong Du dường như hiểu được Cố Tuyết Nghi.
.
Mặt mày Yến Triều càng thêm lạnh lùng.
Nhưng mà danh tiếng Yến gia rấtdễ sử dụng͟͟." Cố Tuyết Nghi nói.
Thạch Hoa còn nhớ rõ kỹ thuật chơi bài lần trước của Cố Tuyết Nghi có bao nhiêu rác rưởi, lần này tuyệt đối sẽ không để cho cô chiếm tiện nghi nữa.
Cố Tuyết Nghi hỏi "Việc đó có liên quan gì đến tôi?"
Phong Du nghẹn ngào, tɾong lòng càng cảm thấy không vui.
Lúc này Thạch Hoa lại tới mời bọn họ đánh bài.
Ánh mắt Yến Triều lóe lên.
“ cô ấy đi, ta ở một bên nhìn.” Yến Triều nói.
Thạch Hoa cười “Được, Yến tiên sinh sẽ trực tiếp chỉ đạo một bên.”
Tống gia tổ chức một số trò chơi bài.
Một số chơi poker và một số chơi mạt chược.
Thạch Hoa vẫn còn nhớ kỹ năng chơi bài của Cố Tuyết Nghi lần trước tệ đến mức nào nên đã mời Tống Tĩnh ra khỏi sân và chơi với cô ấy quyết không để cô chiếm tiện nghi nữa.
Trình phu nhân vẫn cười ya tứ có vẻ châm biếm cười nói “ Yến phu nhân chơi bài không giỏi lắm, mọi người hãy nhường một chút.”
Những lời này nhắc nhở họ rằng Cố Tuyết Nghị rấtdễ bị làm thịt.
Dù sao bàn này cũng đều là những lão đại, cũng khôngi phải nhường cho nên cũng không có vấn đề gì, Cố Tuyết Nghi không phải muốn bị đồ sát sao? Và ai lại không muốn kiếm tiền của Yến Gia và cướp thể diện của Yến Gia vào lúc này? Ngay từ đầu cũng chẳng phải là bạn bè gì nên không cần phải giả vờ tốt như vậy.
Yến Triều nhướng mi, lạnh lùng liếc nhìn Trình phu nhân.