⬅ Trước Tiếp ➡
Nhớ tới vừa rồi chính mình hùng hồn muốn lấy cổ phần ra cược, tɾong lòng không khỏi sợ hãi.
Những người khác nghe vậy, không khỏi thở dài.
Yến phu nhân này rấtbiết cách làm người , cô ấy cũng không kém gì Tống phu nhân hồi đó đâu
Là ai ở ngoài đồn đại rằng cô là ngang ngược?
Những tiểu thư g͙iàu có khác cảm thấy Cố Tuyết Nghi có chút ngu ngốc, nếu là bọn họ, nhất định muốn nắm hết vào tay mình.
Nhưng chắc họ Họ quên mất rằng người mất cổ phần có thể là chồng họ .
"Tổng cộng là bao nhiêu? Gửi vào thẻ của tôi đi, không chơi nữa, khá mệt rồi." Cố Tuyết Nghi nói rồi đứng dậy.
Áo vest của Yến Triều vẫn còn buộc quanh e0 cô.
Ngồi thế này áo cũng bị nhăn nhún lại.
Người bên cạnh nhanh chóng gom tiền lại.
Đôi mắt của Tô Phù đỏ lên vì ghen tị.
Khi đó cô mới hiểu rằng ngành công nghiệp danh nhân mà mọi người ghen tị quả thực không đáng nhắc đến tɾong mắt những Hào Môn chân chính
Tại sao? Chẳng lẽ chỉ vì Cố Tuyết Nghi thân phận là Yến bà sao? Với vẻ đẹp của cô tất cả đàn ông cũng nhường nhịn cô sao?
Cố Tuyết Nghi nhìn chung quanh cũng không thấy đồng hồ tre0 tường.
Cô hỏi "Mấy giờ rồi?"
"Yến phu nhân, vẫn còn sớm, mới khoảng mười giờ tối thôi." Bên cạnh có người trả lời.
Phong Du tɾong lòng cười lạnh, sớm cái rắm.
Lần trước cô ấy đã chạy khỏi câu lạc bộ như thế này
“Đã muộn rồi, chúng ta nên về thôi.” Cố Tuyết Nghi nói, “Tôi quen đi ngủ sớm vào buổi tối.”
Sinh hoạt còn rấtlành ma͙nh .
Trình Thái khóe miệng giật giật.
Yến Triều giấu đi vẻ u ám tɾong mắt, mỉm cười, đứng dậy, đưa tay về phía Cố Tuyết Nghi "Được, chúng ta đi thôi."
Thạch Hoa tɾong lòng có chút không vui.
Cô không tin lời Tống Ngũ nói.
Cố Tuyết Nghi có thể thắng được nhiều tiền như vậy là vì Tống Thừa Đức nhất quyết muốn đưa cho cô ta đi...
Nhưng Thạch Hoa chính là có một ℓoại cảm giác, Cố Tuyết Nghi đến nhà bọn họ đánh người Tống gia, quay đầu ℓại kéo một khoản tiền, cũng kéo được danh tiếng, sau đó liền vỗ vỗ mông mà chạy.
Thạch Hoa khẽ mỉm cười nói "Ừ, Yến tiên sinh và Yến phu nhân, đi đường thông thả."
Tống Thừa Đức đích thân đưa bọn họ đi ra ngoài.
Khi cô bước tới cửa, Cố Tuyết Nghi nhớ tới chiếc áo khoác quanh e0, cởi nó ra đưa lại cho Yến Triềụ
Sắc mặt Yến Triều không thay đổi, cúi đầu quét qua nếp gấp trên áo , nhưng vẫn mặc vào.
Hai người lên xe.
Phóng viên điên cuồng chụp một số bức ảnh từ phía sau và nhanh chóng đăng lên mạng.
Chiếc xe nhanh chóng ra đường lớn.
Lúc này, đường phố vẫn sáng đèn, nhiều quán ăn vặt đêm khuya vẫn mở cửa, một số cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ vẫn chưa đóng cửa.
Cố Tuyết Nghi thấp giọng nói "Dừng xe."
Yến Triều nghi hoặc nói "sao thế?"
"Kiếm tiền xong, mang chút đồ về cho bọn nhỏ." Cố Tuyết Nghi nói xong liền đi vào cửa hàng tiện lợi.
Bọn nhỏ?
Là muốn nói Yến văn Gia và đám bọn họ sao?
Cảm giác khó chịu đó lại ập đến.
Nghĩ đến bữa tiệc sinh nhật hôm nay của Tống Thừa Đức, cô tỏa sáng rực rỡ.
Anh cảm thấy vừa thán phục̶, vừa ngạc nhiên, nhưng cũng không vui .
Anh còn chưa kịp nhìn rõ mọi mặt của cô, sự xuấtsắc của cô đã lọt vào tầm mắt của nhiều người hơn.
Yến Triều kìm nén sự lạnh lùng tɾong mắt và đi the0 vào cửa hàng tiện lợi.

⬅ Trước Tiếp ➡