"Em đã đạt điểm tối đa tɾong bài kiểm tra trên lớp ngày hôm qua "
"i có vẻ em không giỏi thể thao lắm..."
"Lão sư bảo em tham gia cuộc thi, nhưng l ở nước ngoài lại xa như vậy..."
Yến Văn Hoành thấp giọng lẩm bẩm, giọng điệu vẫn như cũ , nhưng giờ lại bắt đầu mang the0 một ít cảm xúc khác.
Anh ấy đã học được một chút buồn bã và phàn nàn thực sự.
Thay vì giấu mọi chuyện dưới vẻ ngoài ngoan ngoãn.
Cố Tuyết Nghi cũng kiên nhẫn đáp lại.
"Em thật tuyệt vời."
" Thể thao Không giỏi sao? thế luyện tập một chút đi."
"Khi nào em thi đâύ ở nước ngoài? Chịi sẽ đi cùng em."
Yến Văn Hoành nghe từng lời vang vọng, tay anh càng ngày càng nắm chặt quai cặp, trên mặt tựa như đang nở hoa.
"Sao hôm nay chị dâu lại đến đón em?"
"Bởi vì ngày mai là sinh nhật của em."
Yến văn Hoành dừng lại, sau đó quay đầu lại và nhìn chằm chằm vào Cố Tuyết Nghi.
Anh muốn ôm cô thật chặt.
Nhưng anh không dám.
Yến Văn Hoành liếm môi, thấp giọng nói “Ngày mai là thứ bảy.”
"Ừ, vậy ngày mai chúng ta sẽ đi dự sinh nhật."
Yến Văn Hoành hưng phấn đến toàn thân như bừng sáng.
Sau khi về nhà và ăn xong bữa tối, Yến văn Hoành lập tức chạy về phòng.
Anh ta nằm trên giường đến hơn 12 giờ mới gọi ngay cho luật sư của mình.
Thời điểm lão Yến qua đời, mỗi đứa con riêng của ông sẽ được phân cho một luật sư khác nhaụ
Có vẻ như ông sợ Yến Triều sẽ đối phó với họ tɾong tương lai.
Luật sư lúc đêm khuya nhận được đïện thoại của Yến Văn Hoành, tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì lớn nên lập tức đứng dậy khỏi giường “Thiếu gia, xin hãy nói cho tôi biết.”
Yến Văn Hoành cười nói “Ta mười tám tuổi, tài sản có quyền quản lý phải không?”
“…Ừ.” Yến văn Hoành kỳ thực chưa bao giờ mỉm cười khi nói chuyện đïện thoại với anh ta. Bởi vì luật sư được trả tiền để làm việc nên Yến văn Hoành không cần lấy lòng . Đột nhiên nghe được tiếng cười của Yến Văn Hoành, luật sư bất giác rùng mình.
“Tôi muốn chuyển nhượng cổ nhất thời vỗ tay 1 cái “ À Còn nữa, tiền của tôi còn có 500 triệu Phải không?”
Luật sư càng sốc hơn.
Vị thiếu gia này rốt cuộc muốn làm gì?
Luật sư nuốt nước bọt nói “Đúng vậy, tài sản tiền mặt mà Lão Yến để lại cho anh chính xác là hơn 500 triệụ”
"Tôi muốn nó và tôi sẽ đưa tài khoản cho amh."
"Anh đã nghĩ kỹ chưa? Đây là một số tiền rấtlớn... chỉ cần gửi vào ngân hàng là anh sẽ nhận được rấtnhiều tiền lãi."
"Tôi đã suy nghĩ rấtrõ rồi. Tôi không thể nghĩ rõ ràng hơn được. Dù sao, tôi vẫn còn những cổ phần khác..." Yến văn Hoành cười nói.
Luật sư tê cả da đầu, suýt nữa cho rằng Yến Văn Hoành bị điên.
"Được, vậy ngày mai tôi sẽ cùng anh kiểm tra, giải quyết hợp đồng chuyển nhượng cổ phần." Luật sư lập tức tỏ ra chuyên nghiệp nói.
“ ngày mai không được.” Yến Văn Hoành gạt đi lời anh ta.
Luật sư sửng sốt “Ngày mai cậu còn việc gì phải làm sao?”
“Ừ.” Giọng điệu của Yến Văn Hoành gần như sắp bay lên trời “Ngày mai tôi có sinh nhật ”
Luật sư ngơ ngác ngậm miệng lại.
Hình như tổ chức sinh nhật cũng không phải là chuyện gì đó rấtkhó lường?
Có lẽ đó là một vấn đề rấtkhó lường đối với người có tiền đi?
Yến văn Hoành xác nhận thời gian với luật sư rồi cúp đïện thoại.