Yến Triều nhìn thấy Cố Tuyết Nghi và nhóm của cô qua camera giám sát.
Họ đang ngồi tɾong nhà hàng dùng bữa.
Yến Triều lại hỏi “Công tắc nguồn chính là đâu?”
Người phụ trách càng bối rối hơn, cô ta chỉ vào vị trí, ngơ ngác hỏi “Anh không phải đến đây để chơi với Yến phu nhân và mấy người đó sao?”
Yến Triều đưa tay ra, dùng ngón tay cứng đơ nắm lấy công tắc, phát ra một tiếng "bộp".
Yến Triều “Ta tới tắt đïện.”
Người phụ trách ? ? ?
“Mất đïện à?” một vài người đang ngồi tɾong nhà hàng với vẻ bối rối.
Cố Tuyết Nghi đã biết đủ về thế giới này, cô bình tĩnh hỏi "Công viên giải trí lớn như vậy không có nguồn đïện dự phòng à?"
Lúc này mấy người nên ngốc nghếch ngơ ngác nói “Không biết…”
Họ đành phải ra ngoài nhà hàng.
Vào mùa đông trời tối hơn và rấtkhó nhìn rõ đường bên ngoài vào giờ này.
Chờ đến lúc đi tới cửa, bọn họ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Yến Triều giờ đèn pin chiếu vào. Ánh sáng từ trên người anh chiếu ra, anh như hòa vào bóng tối, chỉ còn khuôn mặt tuấn tú là vẫn sáng ngời.
Cố Tuyết Nghi hơi nhe0 mắt lại, nghiêng đầu nhìn Yến Triềụ
Yến Triều mỉm cười với cô, đôi mắt đen trắng tràn ngập ánh sáng tɾong trẻo, như thể anh đã sao chép một kỹ năng của Yến văn Hoành rồi dán vào.
Cố Tuyết Nghi đột nhiên nhớ tới những gì Giang Nhị nói tɾong đïện thoại.
Biểu hiện tɾong ngoài không đồng nhất, tâm tư thâm trầm, sẽ ngầm xử cô.
Yến Triều không chớp mắt thản nhiên nói “Hình như mất đïện, may mà tôi đến đón mọi người.”
Người phụ tráchh ???
"Cám ơn anh cả."
Từng lời Cảm ơn khô khan đến rồi lại hạ xuống.
Một màn quái dị xảy ra tại công viên giải trí nổi tiếng ở Kinh Thị.
Vô số đèn pin sáng lên, chùm ánh sáng lắc lư, tựa như có hiệu ứng đặc biệt.
"Vẫn chưa ngồi chuyến nào trên vòng đu quay. Em đọc tɾong sách hướng dẫn rằng ngồi vòng đu quay vào ban đêm là đẹp nhất " Yến văn Xu thì thầm.
Yến Triều bất động thanh sắc nghe, không ai nói một lời.
Yến văn Xu đi phía sau và suýt ngã .
"Chị dâu, trời tối quá." Yến văn Xu lại nói.
Cố Tuyết Nghi hướng về Yến Triều đưa tay "để tôi cầm đèn pin đi."
Đầu ngón tay của cô hơi lạnh, tɾong bóng tối đụng vào mu bàn tay Yến Triềụ Bàn tay cầm đèn pin của Yến Triều siết chặt, cổ họng khẽ động “Đưa đèn pin cho Tam tiểu thư đi.”
Người phụ trách nhanh chóng đưa đèn pin cho Yến văn Xụ
Yến văn Xu miễn cưỡng nhận lấy nó.
Họ nhanh chóng đến lối ra vào của công viên giải trí.
Xung quanh đều có đèn sáng.
Yến văn Xu lẩm bẩm “Kỳ quái thật, tại sao khu vui chơi lại cúp đïện?”
Người phụ trách lau mồ hôi trên đầu “Không biết, chúng ta phải sửa chữa một chút, ha, ha, ha.”
Ô tô đang chờ ở cửa.
Vệ sĩ mở cửa xe mời Cố Tuyết Nghi vào, đó là xe thường dùng để chở Yến Triềụ
Còn mấy người bọn họ được sắp xếp ngồi ở phía sau xe.
Cố Tuyết Nghi lên xe, quay người lại.
Người phụ trách khu vui chơi và các nhân viên đứng tɾong bóng tối nhìn họ rời đi.
Cố Tuyết Nghi cong môi hỏi Yến tổng anh đã ăn tối chưa?"
"Chưa."
“Vậy chúng ta cùng nhau ăn tối .”
Yến Triều mím môi dưới “Được.”
Khi họ trở lại Yến Gia, lập tức có người đưa bánh đến .
Tất cả mọi người ngồi cùng nhau, Cố Tuyết Nghi bảo nha h0àn lấy bật lửa thắp một ngọn nến.