Yến Văn Gia trực tiếp đi tới trước mặt đạo diễn Lý "Không phải ông vẫn định quay cảnh thứ 33 sao?"
Nhân vật chính của cảnh thứ 33 là nhân vật do Yến Văn Gia thủ vai.
Nhưng bởi vì Yến Văn Gia phóng túng lâu dài không kiềm chế được, Lý đạo nói sắp rách miệng, anh ta cũng không quay, thậm chí còn bay ra nước ngoài nghỉ phép.
"Quay đi, ngay bây giờ." Yến Văn Gia quay đầu nhìn quanh một vòng "Không phải đã sớm dựng xong hậu trường sao?"
Lý đạo khẽ hít sâu một hơi.
Ông không biết Cố Tuyết Nghi đi đâu tìm được người.
Càng không biết hôm nay vị đại thiếu gia này uống thuốc gì, như thế nào lại đột nhiên chuyển tính...
Dù sao ... Quay Phải quay Không phải là nhanh chóng quay sao?
Lý đạo lại cầm lấy loa phóng thanh của mình lên "Nhân viên đoàn làm phim chuẩn bị vào vị trí của mình..."
"Cả đoàn làm phim từ trên xuống dưới đều vì anh ta mà bị giày vò. Người vừa trở về, đã lập tức bắt đầu quay. Anh ta nói cái gì thì chính là cái đó ..." Tưởng Mộng hít sâu một hơi "Đây chính là sức mạnh của Yến gia."
Một chút hâm mộ lại khao khát, thậm chí là ý niệm điên cuồng, hiện tại đều xuất hiện trong đầu Tưởng Mộng.
"Cái gì?" Người đại diện của cô ta không nghe rõ mấy lời mà cô ta nói.
Ánh mắt Tưởng Mộng lóe lên, hàm hồ nói "Tôi nói Cố Tuyết Nghi rất lợi hại."
Người đại diện cũng không thể líu lưỡi "Đúng là có chút lợi hại."
"Làm sao ngài biết cậu ấy ở đâu?" Vệ sĩ buồn bực hỏi.
Cố Tuyết Nghi trả lời thờ ơ "Con cháu thế gia đều có đức hạnh này." Luôn luôn muốn chơi một chút kích thích.
Vệ sĩ ?
"Vậy ngài kiên trì báo cảnh sát là vì..."
"Nếu như chờ anh đàm phán xong điều kiện, mượn thế lực của bọn họ, tập hợp đủ người, cuối cùng phát hiện cậu ta đang chơi đùa nhảy xuống biển..."
Vệ sĩ tưởng tượng một chút, giật giật khóe miệng.
Thật sự là mẹ nó vô cùng xấu hổ.
Yến tiên sinh mất tích, vốn dĩ hiện tại nhất cử nhất động của Yến gia đều bị người bên ngoài giám sát, phần lớn đều là người muốn thừa dịp cháy nhà hôi của.
Nhưng nếu báo cảnh sát thì khác.
Báo nguy là để phòng ngừa tình huống vạn nhất.
Thứ hai, báo nguy là quyền và lợi ích hợp pháp của mọi công dân khi gặp nguy hiểm. Cũng không cần xuất ra bất kỳ lợi ích nào để trao đổi. Yến gia sẽ không có quan hệ với bất kỳ thế lực nào. Cũng sẽ không khiến cho Yến thị cùng cổ đông khủng hoảng, cho rằng Yến gia không có Yến tiên sinh thì thật sự sẽ không được...
Ngược lại là đám người bọn họ rối loạn trước.
Thật đúng là cho rằng chuyện nhị thiếu mất tích này có quan hệ với chuyện Yến tiên sinh mất tích ... Thiếu chút nữa đã làm trò đùa.
Lúc này đột nhiên Cố Tuyết Nghi quay đầu lại hỏi "Yến gia mấy người không có ai biết, Yến Văn Gia chính là loại đồ chơi này sao?"
Loại đồ chơi...?
Vệ sĩ há miệng, lại ngượng ngùng mà ngậm lại.
Ai mà biết được?
Hơn nữa Yến tiên sinh thật sự bận rộn.
Bận rộn đến nỗi ít khi về nhà.
Anh ta cùng với thiếu gia tiểu thư nhà họ Yến, quan hệ cũng không chặt chẽ, tình cảm cũng chưa nói đến sâu đậm. Yến tiên sinh cũng không quản, làm sao bọn họ có thể chú ý đây?
Huống chi kỳ thật nhị thiếu cũng quanh năm không gặp người.
"Thật sự là kỳ quái..." Cố Tuyết Nghi cúi đầu cảm thán một tiếng.