⬅ Trước Tiếp ➡
"Vậy thì mang the0 sổ sách dự án và thông tin chi tiết đến chỗ tôi." Cố Tuyết Nghi nói, "kì thật Tôi cũng không hiểu biết nhiều, nhưng bên cạnh tôi có người hiểu rõ hơn."
Cố Tuyết Nghi chưa bao giờ làm những chuyện này.
Lúc cô có vấn đề không làm được, cô ấy sẽ lập tức giao phó vấn đề cho cấp dưới của mình.
Ví dụ, cô ấy đã sử dụng͟͟ tài nguyên của Yến Thị một cách không nương tay chút nào.
Vương phu nhân chỉ nghĩ cô khiêm tốn nên liên tục cảm ơn qua đïện thoại.
Không chần chừ thêm nữa, bà ta nhanh chóng thu thập thông tin, cẩn thận lựa chọn ít đồ vật làm quà tặng và mang the0 bên mình tất cả trước khi ra ngoài.
Người nhà nhìn thấy hành động của cô, thản nhiên hỏi “Cô định đi đâu?”
Hỏi xong họ cũng không để tâm lắng nghe.
Dù sao đi nữa, ngoài việc đi làm đẹp và căng da, mua túi xách và g͙iày dép, hay đến salon và dự tiệc với một loạt quý cô g͙iàu có... còn có thể là gì nữa?
Vương phu nhân tɾong lòng vui mừng, không quay đầu lại nói “ Đu đến Yến Gia.”
Mọi người lúc này mới dừng lại một chút, nghi hoặc hỏi "Đi đâu?"
Họ tưởng mình nghe nhầm.
"Đi đến Yến Gia."
"Bà đi chúc mừng Yến phu nhân ? Ừm, chuyện này bà nên làm. Nhưng mà của Yến Gia bà vào không được " Chồng bà Vương Tử Hùng cau mày nói "Những năm qua, trừ khi ông Yến mất tích, có người đi đến cửa, bà đã từng thấy ai có thể bước vào cửa của Yến gia chưa?"?"
Hình như ... Hình như lời này cũng có lý.
Vương phu nhân ngơ ngác nói “Nhưng Yến phu nhân mời tôi qua.”
Vương Tử Hùng thản nhiên nói " cô ta chỉ là vợ của Yến Tổng mà thôi, tɾong nhà họ Yến có thể quyết định được không? Đừng tự làm mất mặt mũi nữa, Khẳng định đến lúc đó Tống phu nhân sẽ tổ chức tiệc mừng, đến lúc đó bà đi góp vui không phải là được rồi sao?"
Vương phu nhân thầm nghĩ.
Mình cũng không thể đưa ra quyết định tɾong Vương gia.
Có vẻ như... lời này cũng có lý.
Nhưng Vương phu nhân lại nghĩ tới, vừa mới gọi đïện thoại cho Yến phu nhân, nói là đi, nếu bây giờ không đi, chẳng phải còn đắc tội Yến phu nhân hơn sao?
Chính bà ta là người đến để nhờ giúp đỡ.
Vương phu nhân vẫn bước ra ngoài mà không ngoảnh lại.
Sắc mặt Vương Tử Hùng tái nhợt “Nếu bà ta bị Yến gia chặn ngoài cửa, chẳng phải người mất mặt sẽ chính là tôi sao?”
Thật kỳ lạ, những chiếc hộp đó được cho là sách để tặng, nhưng sách lại nhẹ đến thế sao?
Vương phu nhân lên xe đi thẳng đến cửa Yến Gia.
Cánh cửa sắt nặng̝ trịch đóng chặt, nhìn có vẻ lạnh lẽo, nhưng Vương phu nhân lại ngẩng đầu nhìn...
Trên đó tre0 hai chiếc đèn lồng đỏ, một bên trái một bên phải, toát ra vẻ vui mừng khó tả.
Vương phu nhân sững sờ một lúc rồi bước xuống xe, giơ tay bấm chuông cửa.
Ngay sau đó, một vệ sĩ đi tới và nhẹ nhàng hỏi qua cánh cửa " Ngài có chuyện gì không?"
Đúng như dự đoán, Yến Gia có rấtquy củ. Vương phu nhân nhất thời cảm thấy lo lắng.
Bà ấy thực sự cũng đã nghe nói qua .
nghe nói ngay cả Giang Gia Và Tống gia đến để chào hỏi, cũng đều từng bị ngăn ở ngoài cửa .
Vương phu nhân vội vàng cười cười “Tôi tới gặp Yến phu nhân.”
Vệ sĩ giật mình "Được, ngài chờ chút."
Anh ta nhanh chóng quay lại gọi vào hệ thống liên lạc nội bộ của biệt thự.

⬅ Trước Tiếp ➡