Cố Tuyết Nghi "Đã năm giờ rưỡi rồi."
Yến Triều ......
Yến Triều "mang tạp dề tới đây."
Lý Tâm Mai ? ? ?
Lý Tâm Mai lần này thực sự càng bối rối hơn.
Lấy tạp dề làm gì?
Có liên quan gì đến năm giờ rưỡi?
Lý Tâm Mai bước về phía trước, tɾong đầu có điều gì đó chợt lóe lên
Tối nay ăn miến thịt hầm được không?
Không phải là Cố Tuyết Nghi đang hỏi Yến Tổng
Mà là Cố Tuyết Nghi đang gọi món
Lý Tân Mai kinh hãi, chờ đi ra khỏi Yến gia mới phát hiện tay chân mình có chút luống cuống.
Ngoài ra còn có những món quà quên để lại.
Lý Tâm Mai nhìn xuống món quà tɾong tay.
Quyên đi.
lần này Yến phu nhân đã giúp ích cho mình rấtnhiều Ngay cả Yến Tổng cũng ra mặt Lần sau nhất định phải chuẩn bị một món quà quý hơn để tỏ lòng cảm ơn mới được
Lý Tâm Mai lên xe.
Tài xế nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của bà ta, vội vàng hỏi "Thưa phu nhân, có chuyện gì vậy?"
Lý Tâm Mai lắc đầụ
Hôm nay đã phát hiện được quá nhiều bí mật.
Có chuyện của những người từ các hiệp hội đầu tư, còn có chuyện từ Yến Tổng và Yến phu nhân…
Người lái xe không hỏi thêm câu nào nữa và nhấn ga.
Đợi đến khi Lý Tâm Mai trở về nhà.
Vương Tử Hùng nhìn thấy trên tay cô vẫn còn cầm một món quà, bộ dáng giống như lúc rời đi, không khỏi cười khẩy “Sao thế? Bà không có đi vào được chứ gì? Đây là bà đã đi mua sắm ở đâu mà lâu như vậy? lại đến trung tâm thương mại sao?"
Mẹ của Vương Tử Hùng không khỏi cau mày nói “Trong nhà cô đã có hàng núi kim cương và đá quý mà còn đi mua sắm? Sao không học tập phu nhân của Kim gia?”
Lý Tân Mai “Tôi vào rồi.”
"Cái gì?"
"Tôi đã vào Yến gia, Yến Tổng cũng ở đó, nói mấy câu thì tôi liền trở về."
Lý Tâm Mai không nhìn mặt họ, vội vàng lên lầu gọi đïện thoại.
Đúng vậy, còn phải báo cảnh sát trước a.
Đáng lẽ bọn họ nên nghe lời Yến phu nhân ở tiệm salon kia Kết quả là không lắng nghe
Lần này mình nhất định phải nghe the0
Yến gia.
Yến Triều đe0 tạp dề vào, luật sư nhìn thấy cảnh tượng này, anh ta có chút run rẩy, thậm chí còn hoài nghi rằng mình sẽ không sống nổi vào ngày mai. Rốt cuộc mình đã thật sự nhìn thấy Yến tổng mặc tạp dề? Yến Tổng mặc tạp dề? ? ?
"Yến Tổng, Yến phu nhân,... Tôi, tôi đi trước..." Luật sư vội vàng lắp bắp nói tạm biệt.
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Được, vất vả cho anh rồi."
“Không dám, không dám.” Luật sư trả lời toát mồ hôi vội vàng đi ra ngoài.
Yến Triều quay lại và nói "Ngay cả chuyện nhỏ như vậy mà phu nhân cũng quản?"
Cố Tuyết Nghi hơi nhướng mày "lấy nhỏ làm lớn kiến nhiều cắn chết voi, có bao nhiêu người , có bao nhiêu thứ bị hủy hoại bởi một " chuyện nhỏ"?"
Yến Triều nhìn thật sâu vào cô, thản nhiên nói "Ta hiểu dụng͟͟ ý của phu nhân."
Nhưng anh vẫn ngạc nhiên khi cô không ngại phiền toái mà tiện tay cứu được Vương phu nhân.
Cô không mấy khi để Yến Thị phải xuấtđầu lộ diện, nhưng chính cô là anh dũng không sợ hãi, hơn nữa còn có lòng từ bi.
Yến Triều mím môi dưới, mấp máy nói “ miến tôm hay miến thịt cua?”
Cố Tuyết Nghi công môi nở nụ cười nhẹ nhàng "Cua."
Hình ảnh cô mỉm cười hiện rõ tɾong đầu anh, sau đó anh bước chân đi về phía phòng ßếp.
Cố Tuyết Nghi đang có tâm trạng tốt.