Yến Văn Gia cũng không phản bác lại, sải bước đi về phía chiếc Cadillac đang đậu bên ngoài trường quay, sau đó mở cửa xe, ngồi vào.
Tất cả mọi người ở đây đều choáng váng.
Cố Tuyết Nghi đi tới hiện trường ... Ban đầu bọn họ cho rằng là tới tìm Tưởng Mộng gây phiền toái, kết quả không phải như vậy mà là tới tìm Nguyên Văn Gia Như vậy vấn đề đặt ra, rốt cuộc là Cố Tuyết Nghi và Nguyên Văn Gia có quan hệ gì?
Thời điểm mới tìm người trở về, trên người hai người đều ướt đẫm.
Sẽ không phải là Nguyên Văn Gia là em trai của Cố Tuyết Nghi chứ?
Không giống, hoàn toàn không giống.
Bọn họ âm thầm líu lưỡi.
Yến phu nhân này, không phải là đội mũ xanh cho Yến tổng chứ?
Cố Tuyết Nghi muốn hiểu thêm về Yến Văn Gia, mà Yến Văn Gia cũng muốn biết Yến gia đã xảy ra chuyện gì, làm sao lại đến phiên Cố Tuyết Nghi tới tìm anh ta? Hơn nữa Cố Tuyết Nghi còn thay đổi bộ dáng...
Hai người đều mang tâm tư, xuất phát điểm bất đồng nhưng đích đến giống nhau, một đường bình yên vô sự về đến Yến gia.
Mà Cố Tuyết Nghi đi nửa ngày, biệt thự Yến gia lại bắt đầu bận rộn.
"Giản tiên sinh về thủ đô." Người giúp việc khom người nói.
Giản tiên sinh?
Giản tiên sinh gì?
Cố Tuyết Nghi cũng không thể tìm được tin tức chi tiết có liên quan gì từ trong trí nhớ của nguyên chủ. Ngay cả khi nhớ lại cuốn sách, dường như cốt truyện trong cuốn sách hiếm khi đề cập đến nhân vật này.
Cố Tuyết Nghi quay đầu nhìn về phía Yến Văn Gia.
Yến Văn Gia tránh đi ánh mắt của cô một chút, thản nhiên nói "Hình như là bạn của anh trai tôi."
Cố Tuyết Nghi gật đầu, đáy lòng có nhận thức nhất định về vị trí của người này.
Tuy rằng rất ít khi Yến Văn Gia về nhà, nhưng phòng của anh ta vẫn luôn ở đó. Anh ta đi thẳng lên lầụ
Cố Tuyết Nghi nhìn lướt qua, cũng không lên tiếng ngăn cản.
Rất nhanh đã có điện thoại gọi tới biệt thự Yến gia.
Cố Tuyết Nghi nhận lấy, bên kia truyền ra một giọng nữ lễ phép "Xin chào, tôi là Tuyết Lâm, thư ký của Giản Xương Minh tiên sinh, tối mai Giản tiên sinh sẽ dẫn Giản Nhuế phu nhân đến Yến gia chào hỏi, ngài xem có thuận tiện không?"
Cố Tuyết Nghi chần chờ một chút, nhanh chóng đưa ra phán đoán "Thuận tiện."
Đầu kia.
Giang Việt bấm số gọi.
...... Số máy bận.
Quay số một lần nữa, vẫn là bận.
Mà sau khi Cố Tuyết Nghi vừa cúp điện thoại đến từ Giản Xương Minh, rất nhanh đã nhận được một cuộc điện thoại mới.
"Yến phu nhân, xin chào. Tôi là thư ký của Yến tổng, tôi nhận được tin tức tối mai Giản tiên sinh đến Yến gia chào hỏi. Nếu thuận tiện, nhờ phu nhân mang theo tôi.”
Cố Tuyết Nghi lập tức ý thức rõ ràng rằng thân phận của vị Giản Xương Minh tiên sinh này không tầm thường.
Dù sao hiểu biết của cô về thế giới này cũng chưa đủ, Cố Tuyết Nghi cũng không có ý định làm liều, không chút do dự đáp ứng yêu cầu của thư ký.
Nhưng dường như hai cuộc điện thoại này chỉ là khởi đầụ
Vừa mới buông điện thoại xuống, ngay sau đó lại vang lên.
"Tuyết Nghi." Lúc này đây đầu dây bên kia truyền ra giọng nữ ôn hòa, tuổi hẳn là khoảng bốn mươi năm mươi tuổi.
Người ở đầu dây bên kia dừng lại một chút rồi nói, "Là mẹ đây."
Thì ra nguyên chủ có ba mẹ.