Cố tuyết nghi "..."
So sánh một chút, quả thật phong cách làm việc của Yến Triều khiến cho người ta yêu thích cực kỳ.
Cố tuyết nghi không có lựa chọn nào khác "Bạc đi."
Hades đáp lại "Ai" rồi nhanh chóng đi tới mở cửa xe.
Cố Tuyết Nghị và Yến văn Hoành lên xe, anh ta còn ngồi ở một bên lẩm bẩm nói "Xe của tôi trang bị kính chống trộm, đồng thời còn có khả năng chống nghe lén, chống the0 dõi… khẳng định là tất an toàn "
Anh ta nói tiếng Trung rấttrôi chảy, thật ồn ào khi tụ tập một chỗ.
Cố tuyết nghi "Hades tiên sinh nói tiếng Trung rấttốt."
Hades bất đắc dĩ cười “Việc này cũng là chuyện chúng ta không có biện pháp. Khi trước tôi cầu xin Yến hợp tác với tôi, Yến ngạo mạn nói rằng nếu tôi muốn làm ăn với anh ta thì trước tiên tôi phải nói được tiếng Nhìn xem hiện tại không chỉ mình tôi nói lưu loát mà tài xế và vệ sĩ của tôi cũng nói được ”.
Hóa ra là vậy.
… Yến Triều cũng có một vẻ mặt ngạo mạn?
Chiếc xe nhanh chóng đến điểm thi đâύ.
Cố tuyết Nghi đưa Yến văn Hoành xuống xe, Hades tựa vào cửa xe đợi ở đó, giống như tài xế và vệ sĩ.
Điểm thi được sắp xếp tɾong một trường học.
Trước trường học dựng lên một tấm biển, trên đó viết Cuộc thi sinh học xxx... Đây là mấy chữ Cố tuyết nghi mơ hồ phán đoán được.
Đã có rấtnhiều người đứng gần tấm biển, hầu hết đều là người nước ngoài.
Một số được lão sư cùng với một tổ đội học sinh cũng đứng đó.
Những người đó đều đang nhìn về phía Cố tuyết nghi và Yến văn Hoành, nhìn mấy giây rồi lại nhíu mày lại.
Lúc này, cách đó không xa truyền đến một thanh âm trầm thấp thăm dò "Cậu… cậulà Yến văn Hoành?"
Cố tuyết nghi quay người lại nhìn.
Cậu ta là một tiểu mập mạp, đe0 kính gọng đen và có khuôn mặt người Trung Quốc.
Yến văn Hoành vốn không muốn trả lời, nhưng nghĩ tới Cố tuyết nghi đứng sau lưng mình, Yến văn Hoành nhếch môi “A.”
Tiểu mập mạp tiến lên một bước, lắp bắp nói "Chúng ta, trước đây ở tɾong nước thi đâύ từng gặp qua nhaụ"
" À."
Khi cô đến gần hơn, Cố tuyết nghi có thể thấy rõ người tiểu mập mạp đang mặc một chiếc áo khoác cotton màu đen, trên áo khoác cotton có in những vết bẩn nhỏ như hình thủy ấn , giống như là bị dính chút nước.
Mái tóc của người Tiểu béo được uốn xoăn, cặp kính không tre0 được trên mũi, chúng cứ rơi xuống, nếu nhìn kỹ, có thể thấy trên tròng kính vẫn còn vài giọt nước.
Cố tuyết nghi quay người hỏi Viên Cương "Cậu có mang the0 giấy không?"
Viên Cương sửng sốt một chút, sờ sờ toàn thân "Không, không..."
Đều đã là đàn ông trưởng thành nên thường không để ý đến việc mang the0 những đồ vật nhỏ nhặt như thế này.
"Đi Hỏi Hades."
Viên Cương đi nhanh.
Một lúc sau, anh quay lại cầm tờ giấy.
Giấy còn có in logo, tỏa ra mùi thơ๓ nhẹ, trông khá đắt tiền.
Cố tuyết nghi cầm lấy đưa cho tiểu mập mạp "Lau mặt đi."
Tiểu béo trông có vẻ bằng tuổi Yến văn Hoành, nhưng thấp hơn nhiều, lúng túng cầm lấy và lau mặt.
"Ai tạt nước lên người em?" Cố tuyết nghi hỏi.
Yến văn Hoành kinh ngạc quay đầu lại và nhìn chằm chằm vào tiểu mập kia.
Tiểu mập mạp cũng dừng lại một chút, kinh ngạc, xấu hổ và hoảng sợ nhìn chằm chằm Cố tuyết nghi.