Cố Tuyết Nghi đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì nhận được cuộc gọi.
Cô ngồi khoanh chân trên giường với tư thái lười biếng, lắng nghe nghe Yến Văn Gia nói chuyện, nơi anh đã đi biểu diễn tɾong khoảng thời gian này, chuyện gì đã xảy ra, lại tham gia hoạt động nào, fans thế nào, người tɾong ngành khen anh ta như thế nào... Cố Tuyết Nghi kiên nhẫn nghe tiếp.
…
Cố Tuyết Nghi kiên nhẫn lắng nghe.
Cô biết, điều Yến Văn Gia thực sự muốn nói đều đã đã bị anh ẩn giấu dưới đáy lòng.
Yến Văn Gia đã nói hơn hai giờ đồng hồ mà anh vẫn không hề hay biết.
Rồi cho đến khi, miệng thật sự khô
Yến Văn Giai nuốt khan, cảm thấy mình không còn gì để nói, thế là nố mới khô khóc nói “ Nguyên Tĩnh tới gặp em.”
"Ừm?"
" A, đó là mẹ em." Kì thật nói ra lời cũng không khó lắm, Yến Văn Gia dừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói, trước tiên đem những lời mà Nguyên Tĩnh nói kể ra hết, sau đó lại nói đến những chuyện liên quan tɾong quá khứ.
"Tôi để cho bà ấy đi sống cuộc sống của riêng mình. Nghe có vẻ đặc biệt phải không..." Yến văn Gia dừng lại một chút " vô tình."
Yến Triều âm thầm nhíu mày.
Trong phòng yên tĩnh đến mức anh có thể mơ hồ nghe thấy giọng nói của Yến Văn Gia, cái tên “ Nguyên Tĩnh” cũng lọt vào tai anh.
Anh không quan tâm đến những đứa nhỏ của Yến Gia, nhưng điều đó không có nghĩa là anh không hiểu chúng chút nào.
Anh không thể thông cảm với nỗi đau của Yến Văn Gia.
Nhưng anh rấtngạc nhiên khi Yến Văn Gia ngay cả chuyện này mà cũng nói với Cố Tuyết Nghi .
Và... còn nói rấtlâụ
Tất cả những điều vô nghĩa đều được tính bằng giờ.
Cố Tuyết Nghi không chú ý tới biểu tình trên khuôn mặt của Yến Triều, mĩ mắt của cô rũ xuống, tựa như được bao phủ bởi một màu sắc ôn nhụ
Anh nghe thấy cô thản nhiên nói “Kiến nghị rấtlý trí lại hữu dụng͟͟.".”
"Không phải là vô tình sao?"
"Nhưng con người thường bị cảm xúc chi phối. Bà ấy nghe được điều này chắc chắn sẽ khổ sở."
Yến Văn Gia nắm lấy ga giường.
“Thật ra, cậu ấy không cần phải cắt đứt h0àn toàn quan hệ với bà ấy, bà ấy vẫn là mẹ của cậu, tɾong những ngày nghỉ lễ, cậu có thể đến thăm bà, nói vài lời rồi rời đi nếu muốn, không cần phải ép buộc bản thân phối hợp với bọn họ làm ra vẻ giả vờ hòa thuận."Yến Triều rũ mắt xuống.
Anh ấy đối với Yến Văn Gia ngược lại rấtôn nhụ
"Nếu bà ấy cảm thấy không thoải mái, cứ nói với bà ấy rằng cậu không muốn phá hỏng gia đình mới của bà ấy, vì vậy tốt nhất nên khách khí mà lui tới mới là tốt nhất." Cố Tuyết Nghi dừng lại một chút rồi nói, "Chuyện nói với ai cũng là chuyện, cho dù là như thế nào đi chăng nữa." Lời khuyên hợp lý và hữu ích, khi đối mặt với người mà chính mình quý trọng, nên biết cách thay đổi giọng điệu và lời nói cho phù hợp để đạt được hiểu quả tốt nhất."
Cuộc gọi kéo dài đến nửa đêm.
Yến văn Gia dường như đã nói xong hết những lời nói cả đời của mình.
Chờ đến khí cúp đïện thoại.
Cố Tuyết Nghi cảm thấy cổ mình có chút cứng ngắc.
Cô nhìn lên.
12 11
Cho tới giờ chưa bao giờ là cô thức đêm lâu như vậy, lập tức rửa mặt rồi đi ngủ.
Yến Triều vẫn ngủ trên ghế sofa.
Ngày hôm sau, Yến Triều thức dậy trước, rửa mặt, mặc thay quần áo xong.