Mắt thấy nước cờ này là đi sai, có thể Yến gia sẽ phải xuống dốc ..... Giản Xương Minh là bạn tốt của Yến Triều, lại tự mình tới cửa chào hỏi. Có phải nói rõ, chuyện của Yến Triều đã có chuyển biến hay không? Càng có lẽ, bọn họ còn có thể nhân cơ hội này mà kết giao với Giản Xương Minh
Vợ chồng Cố Học Dân chờ lâu như vậy nên đương nhiên không chịu rời đi, cứ như vậy chờ ở ngoài cửa.
Bọn họ không đợi được Cố Tuyết Nghi mở cửa, lại đợi được thư ký của Yến Triềụ
Thư ký của Yến Triều họ Trần, tên là Trần Vu Cẩn, thừa hưởng phong thái của Yến Triều, chính là một con hổ mặt cười.
Mấy năm trước Cố Học Dân từng chứng kiến một ông trùm trong ngành chịu thiệt thòi lớn ở trong tay Trần Vu Cẩn.
Cố Học Dân tận mắt chứng kiến nên cũng có chút bóng ma.
Cho dù không nhìn thấy Yến Triều, nhưng lúc này cửa sổ xe hạ thấp, chỉ lộ ra khuôn mặt cười tủm tỉm của Trần Vu Cẩn, Cố Học Dân theo bản năng rụt cổ lại.
"Trần tổng." Cố Học Dân chào hỏi.
Quả nhiên Giản Xương Minh sắp tới
Bằng không Trần Vu Cẩn cũng sẽ không đến
Nghĩ đến Giản Xương Minh trong chốc lát, Cố Học Dân cũng lớn mật "Không biết hôm nay xảy ra chuyện gì, có thể là Tuyết Nghi còn chưa rời giường. Giúp việc trong biệt thự này cũng không biết thông minh một chút, thế nhưng vẫn không mở cửa cho chúng tôi vào..."
Trần Vu Cẩn cười cười "Tôi vào trước xem là xảy ra chuyện gì."
Cố Học Dân vừa định nói "Được", kết quả radar trong đầu vang lên, đột nhiên phản ứng lại, Trần Vu Cẩn đi trước, vậy không phải là bọn họ vẫn không vào được sao? Trần Vu Cẩn cũng sẽ không quay đầu lại quản bọn họ
Trên dưới Yến gia này, ngay cả cấp dưới của Yến Triều cũng không để Cố gia bọn họ vào mắt
"Vậy tôi và Trần tổng cùng đi vào." Cố Học Dân mở cửa xe, tiến lại gần "Tôi cũng nhìn xem Trần tổng gọi người mở cửa như thế nào."
Trong lòng Trần Vu Cẩn có chút phiền.
Quay đầu lại để cho người lái xe nhấn ga.
Cửa biệt thự Yến gia nhanh chóng mở ra.
Xe của Trần Vu Cẩn đi vào cửa.
Cố Học Dân vừa định cất bước đi vào, nhưng nghĩ đến bên trong rất rộng, còn phải đi thêm một đoạn đường, vừa định quay đầu chuẩn bị lái xe. Kết quả là ông ta vừa ngồi trở lại trong xe, cánh cửa đã đóng lại.
Sắc mặt Cố Học Dân trầm xuống, nhịn không được mắng một câu thô tục ở dưới đáy lòng.
Cái này mẹ nó, tất cả đều chướng mắt ông ta sao
Rất nhanh Trần Vu Cẩn đã vào cửa.
Người giúp việc nói "Phu nhân đang đọc sách trên tầng hai."
Đọc sách gì?
Trần Vu Cẩn buồn cười nghĩ.
Chẳng lẽ là đang xem cái gì mà "Làm thế nào để nắm bắt trái tim của một người đàn ông", hoặc "Làm thế nào để được chia tài sản nhiều hơn sau khi ly hôn"?
Trong lòng Trần Vu Cẩn buồn cười, trên mặt cũng thật sự lộ ra chút ý cười, chẳng qua nhìn qua là lễ phép cười.
Lên tầng hai.
Cố Tuyết Nghi vừa vặn đứng dậy từ trên sô pha, đi chân trần giẫm lên mặt đất trải thảm lông thật dày. Không biết vì sao bên cạnh sô pha lại bày một cái tủ lạnh nhỏ, Cố Tuyết Nghi đang ngồi xổm xuống, lấy đồ từ trong tủ lạnh ra ngoài...
Nghe thấy tiếng bước chân, Cố Tuyết Nghi không nhanh không chậm quay đầu lại.
"Uống trà chiều không?" Cố Tuyết Nghi hỏi.