⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này, giới truyền thông mới nghe tin mà động khẩn trương liên hệ với các phóng viên nước ngoài tại hiện trường Giải thưởng Khoa học Intel, để chuẩn bị tốt cho buổi phỏng vấn trực tiếp, đồng thời khẩn trương cử thêm nhân lực đi chụp ảnh và viết tin tức.
Đúng như cư dân mạng đoán.
# Học Sinh trường Trung học Hoa Quốc g͙iành được giải thưởng Khoa học Intel # nhanh chóng lên hot search.

Yến văn Hoành nắm chặt chiếc cúp tɾong tay.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào anh.
Yến văn Hoành biết rằng mình thông minh từ khi còn nhỏ.
Anh ấy có thể làm được nhiều việc mà người khác không thể làm và những vấn mà họ không thể giải được anh giải quyết dễ dàng. Những người khác có thể có được niềm vui chinh phục. Nhưng vì quá dễ dàng để chinh phụcnên anh không còn cảm nhận được cảm giác hạnh phúc nữa.
Anh đứng trên sân khấu và nhìn đủ loại gương mặt xa lạ.
Nó là một cảm giác h0àn toàn khác với lần anh đứng trên trường trung học Hoài Ninh phát biểu và nhìn vô số người bày tỏ sự bàng h0àng, chấn̵ động và xúc động đối với mình.
Anh mơ hồ hiểu được ý định của Cố Tuyết Nghi khi dẫn anh và Yến Văn Bách tới bảo tàng.
Danh hiệu của Hoa Quốc đã được gắn trên người anh, dưới tình huống như vậy, lại càng có ý nghĩa sâu sắc hơn.
Yến văn Hoành cuối cùng cũng cảm thấy một chút hạnh phúc từ điều đó.
Khóe miệng của Yến văn Hoành nhếch lên, và anh nhìn Cố Tuyết Nghi thật sâu một cái .
Chỉ có cô là là sẽ không thay đổi tình yêu của mình dành cho anh chỉ vì anh ngu ngốc hay thông minh hay yếu đuối hay lúc anh ma͙nh mẽ.
Cô là người duy nhất thực sự quan tâm và dạy dỗ anh.
Trước đây, cậu chỉ cảm giác được thời điểm mình đứng ở trước mặt Cố Tuyết Nghi, mới giống như là một người bình thường
Bây giờ, anh ấy đứng trước vô số người…anh là một người bình thường.
Yến văn Hoành cúi chào và nhanh chóng rời khỏi sân khấụ
Những người trên khán đài dần dần mới h0àn hồn, vỗ tay như sấm dậy.
Mọi người luôn the0 bản năng thán phụcℭường giả, huống chi là một thiên tài trẻ tuổi như vậy?
Yến Văn Hoàng mh trực tiếp đi về phía Cố Tuyết Nghi "...Chị dâu "
Yến Trều mặt không chút thay đổi chỉ vào chỗ bên cạnh "Chỗ đó là của em."
Sự phấn khích của Yến văn Hoành đã giảm đi một nửa, nhưng anh vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống the0 ý Yến Triều, sau đó trao cúp, huy chương vàng kỷ niệm và giấy chứng nhận cho Cố Tuyết Nghi.
"Chị dâu mau mau nhìn" trên mặt anh đều viết lên như vậy.
Cố Tuyết Nghi đưa tay cầm lấy "...Có chút nặng̝."
Vào lúc này Yến Trều mới bất động thanh sắc đưa tay ra nắm lấy đế cúp.
Cố Tuyết Nghi kinh ngạc nhìn anh một cái.
Cô chỉ đánh giá khách quan rằng chiếc cúp nặng̝ nhưng cô không cảm thấy mệt mỏi, lực cổ tay tương đối ma͙nh.
"Chị dâu, em đều đưa hết cho chị Chị giúp em cầm đi " Yến Văn Hoành càng nghĩ càng cao hứng "Sau này mỗi năm đều có một cái, chị đều giúp em cầm." "
Cố Tuyết Nghi gật đầu "Được."
Cô không hề ngạc nhiên trước trạng thái này của Yến văn Hoành.
Cô biết rằng những trải nghiệm tɾong quá khứ khiến Yến văn Hoành khó nhận ra lòng tốt của người khác và khó có được hạnh phúc tɾong cuộc sống. Anh không thể sống cả đời chỉ dựa cô.
Bắt đầu từ vui sướng chưa từng nhận được, sau đó là niềm vui càng lớn hơn.

⬅ Trước Tiếp ➡