Ednor nói xong, lập tức chuyển chủ đề, hỏi "Nghe nói Yến Triều sau khi đến Hoa Kỳ, liền tới tới chào hỏi Ngài."
Ông Lão mỉm cười " Đúng vậy."
Adnor cũng cười khen ngợi “Ai có thể không tồn trọng ngài đây?”
Ông lão cúi đầu bấm số trên đïện thoại di động đi ra ngoài.
Điện thoại di động của Yến Triều re0 lên.
Cố Tuyết Nghi quay đầu liếc nhìn một cái, nhịn không khỏi mím môi nở nụ cười .
Yến Triều một tay cầm bình giữ nhiệt của cô, tay kia cầm cúp... Anh ấy lấy đâu ra thêm một tay để cầm đïện thoại?
"Đưa cho tôi đi." Cố Tuyết Nghi đưa tay ra.
Yến Triều không có đưa cho cô, liền mấp máy môi "Phu nhân, giúp ta lấy đi."
Hả?
Cố Tuyết Nghi giật mình.
Họ ngồi trên một chiếc ô tô dài, bên tɾong chô ngồi rộng rãi, Yến Triều duỗi chân ra, để lộ túi quần âụ
Cố Tuyết Nghi lúc này mới thò tay vào túi.
"Không có."
" A, có lẽ tôi nhớ nhầm. phía bên kia đi."
"..."
Cố Tuyết Nghi ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào anh.
Sắc mặt Yến Triều không thay đổi, anh hơi hạ tầm mắt xuống, đối diện với mắt cô.
Nhạc chuông đïện thoại di động lúc này đã ngừng vang.
...Không có ai bắt máy, đïện thoại tự động ngắt kết nối.
Lão g͙ià có chút xấu hổ.
“ Yến Triều vẫn chưa lên xe sao?”
Ednor nhanh chóng bổ sung "Nơi đó quá ồn ào và hỗn loạn. Có thể không nghe thấy."
Ông lão đáp lại bằng một giọng trầm ngâm, rồi quay số gọi lại.
bên tɾong xe.
Điện thoại di động lại vang lên.
Yến Triều nói “ Phiền phu nhân tìm lại một chút.”
Cố Tuyết Nghi giương mí mắt lên, tɾong mắt lộ ra một chút ánh sáng lạnh.
Yến Triều làm như không phát hiện.
Cố Tuyết Nghi liền dịch chuyển vị trí, một tay nắm lấy ghế, khom lưng lướt qua đầu gối Yến Triều, sau đó sờ sờ túi bên kia "...Không có"
Thiếu chút nữa Cố Tuyết nghi tức đến bật cười.
Yến Triều lúc này mới đưa chiếc cúp tɾong tay cho Cố Tuyết Nghi " vất vả cho phu nhân."
Sau đó anh cúi xuống nhặt chiếc đïện thoại dưới chân lên “Có lẽ vừa rồi là không cẩn thận làm rơi.”
Như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra, Yến Triều đặt đïện thoại lên ghế, nhấn nút trả lời và bật loa ngoài.
Cuối cùng cũng bắt máy.
Ở bên kia, ông lão âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Chúc mừng ngài Yến." Ông lão ở đầu bên kia nói bằng tiếng Trung cách vụng về.
"Cảm ơn Fowler tiên sinh."
Ông lão sau đó cười sảng khoái “Trước đây cũng không biết phu nhân Yến Tổng cũng ở đây. Nếu hai người cũng đang ở đây không bằng mời Yến Tổng và Yến phu nhân dùng bữa nhẹ ở nhà.”
Lão g͙ià này cũng học được vài lời khiêm tốn ở Hoa Quốc.
Yến Triều "Chuyện này nói sau đi."
"..." Lão g͙ià thoáng cái lại cảm thấy lúng túng.
Ông ta tưởng chính mình nghe nhầm.
“Còn có chuyện gì khác không, Fowler tiên sinh?” Yến Triều thản nhiên nói, hơi chuyển ánh mắt nhìn sắc mặt cố tuyết nghi.
Nhưng cũng giống như anh, Cố Tuyết Nghi đã quen với việc che giấu cảm xúc thật của mình, làm sao có thể dễ dàng bị anh nhìn thấu đây?
Yến Triều thầm nhíu mày, cảm thấy thiếu kiên nhẫn hơn khi ứng phóng với ông g͙ià ở đầu bên kia.
Khuôn mặt ông g͙ià co giật một chút, tất nhiên ông ta không muốn cứ như vậy mà bị tre0, huống chi Ednor vẫn còn ngồi ở bên cạnh ông ta.